JA Teline V - шаблон joomla Форекс

Thời gian từ những năm 80 của thế kỷ XIX cho đến đầu thế kỷ XX là thời gian quá độ để chủ nghĩa tư bản chuyển sang chủ nghĩa đế quốc với quá trình ngày càng tập trung vật lực và tài lực vào trong tay một số nhà tư bản lớn. Sự xuất hiện nhiều trào lưu kiến trúc mới, một phản ứng chống lại chủ nghĩa phục cổ trong giai đoạn này là xu thế tất yếu, dựa trên một bối cảnh lịch sử đã thay đổi với những đặc điểm sau:

Công nghiệp phát triển mạnh trên quy mô lớn và được sự hỗ trợ của các ngành khoa học kỹ thuật với nhiều phát minh mới, thành tựu và tiến bộ cao hơn một bước như các phương pháp luyện thép mới (các loại lò Besmer, Martin và Thomas), các loại động cơ kiểu mới (động cơ đốt trong, động cơ hơi nước, động cơ điện).

Sản xuất tư bản chủ nghĩa được tập trung cao độ vào trong tay giai cấp đại tư sản. Tầng lớp tư sản này tích lũy trong tay nguồn của cải vật chất lớn, muốn đưa kiến trúc phục vụ quỹ đạo sản xuất thương phẩm của mình, dẫn đến giai cấp tư sản nhỏ và vừa bị phá sản, mang tư tưởng tiêu cực, muốn tiến hành cải cách xã hội theo chủ nghĩa cải lương.

Mâu thuẫn đối kháng giữa giai cấp vô sản và tư sản ngày càng sâu sắc hơn. Phong trào công nhân ngày càng phát triển mạnh trên cơ sở của những thành tích đấu tranh đạt được từ sau khi Tuyền ngôn của Đảng cộng sản do Marx và Engels khởi thảo ra đời.

Những phần tử trí thức thông qua thực tế nghiên cứu khoa học, đã tìm ra được phương pháp quan sát và nhận thức hiện thực chính xác hơn. Những phát minh có tầm quan trọng, ảnh hưởng đến cách nhìn và phân tích sự vật của con người thời bấy giờ, khiến cho con người không còn máy móc, cứng nhắc như giai đoạn trước nữa, là sự phát hiện ra tế bào, định luật bảo toàn năng lượng, học thuyết Darwin, lý thuyết cấu trúc v.v. ..

Giới văn nghệ sĩ tim tòi những hướng đi mới sau khi nhũng quan điểm nghệ thuật của phái học viện cũ đã làm cho họ hoài nghi và thất vọng. Tuy vậy, những trào lưu mới này, hoặc đề cao chủ nghĩa cá nhân, hoặc nhấn mạnh bút pháp biểu hiện, còn có nhiều mặt phức tạp do một nội dung tư tưởng còn nghèo nàn của chúng.

Chính trong một hoàn cảnh xã hội như vậy, phong trào kiến trúc mới đã ra đời với nhiều sắc thái khác nhau. Những hiện tượng kiến trúc nổi tiếng nhất (hoặc có trường phái hẳn hoi, hoặc do một cá nhân đề xướng) và có tác dụng nhất định nào đó lúc bí giờ, bao gồm : học phái nghệ thuật (Bỉ), những tác phẩm kiến trúc của Gaudi (1852 1926) (Tây Ban Nha), hoc phái Chicago (Mỹ), những tác phẩm của Wright thời thanh niên (Mỹ), học phái Phân ly (Áo), kiến trúc và quan điểm về nghệ thuật kiến trúc của Berlage (18561 1934) (Hà Lan), phái “Kinh nghiệm luận” (Thụy Điển) và Hội liên hiệp cống tác Đức (Đức).

Kiến trúc trong giai đoạn này đã được nhìn nhận dưới góc độ cụ thể hơn, trở thành một thứ hàng hóa có giá trị sử dụng và giá trị trao đổi, cần đến một số cải cách về phương pháp thiết kế cũng như phương pháp sản xuất để mang lại nhiều lợi nhuận hơn chính vì vậy, vấn đề thích dụng và vấn đề kinh tế đã được đặt ra.

Thông thường, các xu hướng kiến trúc ở giai đoạn này đều là những sự phát triển phiến diện nào đó, hoặc nặng mặt này hoặc nhấn mặt kia, và thể hiện ở ba trào lưu chính:

–  Phái Nghệ thuật mới quan niệm kiến trúc phải bắt đầu từ cải cách về mặt hình thức.

–  Học phái Chicago quan niệm kiến trúc bắt đầu từ công lợi.

–  Hội Liên hiệp công tác Đức quan niệm kiến trúc phải bắt đầu từ kỹ thuật.

Nội dung của trào lưu kiến trúc Nghệ thuật mói (Art Nouveau) bao gồm việc cải cách và loại bỏ những hình thức kiến trúc cổ, tìm tòi những trang trí kiến trúc có tính chất thời đại.

Kết hợp sự “đơn giản hóa” hình thức kiến trúc cổ, với sự nhấn mạnh cái đẹp đường nét và dùng sắt để trang trí, là chính những người chủ trương phái Nghệ thuật mới, về thủ pháp rất thích dùng những đường cong lưu hoạt, giàu nhịp điệu, có hiệu quả đen trắng rõ ràng và có sức mạnh biểu cảm. Họ thích dùng những hoa văn lượn sóng được bố cục trang trí theo hình tự nhiên của thực vật, hoa cỏ… về vật liệu, họ dùng sắt gang để trang trí là chủ yếu, vì sắt, gang có thể uốn dẻo hay đúc hình thật mềm mại và được coi như là vật liệu tiêu biểu cho thời đại mới.

Trường phái Nghệ thuật mới có những nét tiến bộ, tích cực, vì đã chú ý đến tính thực dụng và kinh tế trong kiến trúc, đả phá chủ nghĩa phục cổ, nhằm làm cho công trình theo trường phái này chỉ có vẻ đẹp mang đậm tính chất ngẫu nhiên đầy sinh động và lấy sức tiêu thụ của thị trường làm tiêu chuẩn sáng tạo.