Chỉ hoan không yêu full

     
- Tối nay anh có về nhà không? ni là sinh nhật em.

Bạn đang xem: Chỉ hoan không yêu full

Lâm Thiến cầm điện thoại tuy chẳng đứng gần nhưng nghe được hơi thở lãnh đạm truyền qua đường dây điện thoại đã đủ để cô cảm thấy căng thẳng.

- Tôi còn bận tiếp khách.


Giọng điệu người đàn ông rất thiếu kiên nhẫn, đối với người đang nói chuyện này anh ta không có vẻ gì cảm thấy hứng thú, vì thế câu trả lời vừa ngắn gọn lại bày tỏ sự xa cách rõ ràng của mình.

Cảm nhận được sự ghét bỏ của anh, Lâm Thiến cắn môi nói thật khẽ.

- Vậy anh không về à?

- Cô không hiểu tốt cố tình không hiểu?

Người đàn ông có vẻ đã tức giận, thanh âm lên cao không ít, chán ghét cô tới nỗi một chút ý tứ để đậy giấu sự ghét bỏ cũng không thèm dùng. Lâm Thiến giật mình, so với giọng anh, cô chỉ dám phát ra âm thanh rất nhỏ, quả thật trời đất cách xa.

- Được, em hiểu mà. Anh đừng uống nhiều rượu quá nhé!

Làm sao cô có thể không hiểu, cái đáp án này chẳng phải cô đã quá rõ rồi sao? Đã biết rõ ràng người chẳng thích mình nhưng lại cứ thầm mơ mộng dở hơi ngốc.

Người đàn ông chỉ nói có thế rồi cúp máy, chính là không muốn cùng cô tiếp tục nói chuyện.

Lâm Thiến bị tiếng tút tút làm mang lại ngây ra một lúc mới bình tĩnh nhìn xuống màn hình điện thoại từ bao giờ đã tối đen.

Đáy lòng không kiềm được mà chùng xuống.

Ngày nào cũng thế cô sớm đã quen. Chỉ là hôm nay đặc biệt hơn một chút, sinh nhật của mình nghĩ anh có thể về nhà, cuối cùng là bị sự ghét bỏ không chút bịt dấu của anh đánh mang đến tỉnh ngộ.

Xem thêm: Cách Làm Món Vịt Xào Sả Ớt Ngon, Hấp Dẫn Tại Nhà, Cách Làm Thịt Vịt Xào Sả Ớt

Trong phòng vừa tối vừa yên ắng. Không gian tĩnh mịch làm lòng người muốn vui vẻ, gắng gượng cố gắng cũng bị nhấn mang lại chìm xuống.

Lâm Thiến hơi mệt buông thõng nhị tay, bàn tay phải nắm chặt chiếc điện thoại, khẽ mỉm cười, đôi mắt có theo ánh sáng mờ nhạt nhìn lên tấm ảnh cưới được treo trong phòng khách.

Cô yêu anh!

Cô yêu anh từ lúc họ học cấp 3 mang lại đến tận bây giờ.

Cứ yêu... Mãi yêu như thế cũng chỉ mong muốn người đó có thể một lần hiểu ra, người đó có thể cù đầu nhìn lại cô một lần.

Ước vọng đó Lâm Thiến cảm thấy không hề khổng lồ tát, nhưng tại sao cô mãi chưa đạt được.

Ba mẹ cô có lẽ đã nhìn ra được chuyện này, họ không muốn cô cưới anh, cô liền bỏ nhà đi, nằng nặc đòi sống bên cạnh một người đàn ông không yêu mình.

Đánh cược cả cuộc đời với nhân duyên muốn manh yếu ớt.

Lúc đó còn ngây thơ cho rằng bản thân chỉ cần tận tâm tận tuỵ đối xử tốt với anh, một ngày nào đó anh nhất định nhận ra được tấm lòng này mà bằng lòng gắng đổi.

Thực tế đã chứng minh cô không đúng rồi, thực sự không nên đến trầm trọng. Nếu người ta đã yêu mình thì người ta sớm đã vì mình mà cố kỉnh đổi, đâu cần cô trực tiếp vất vả thể hiện.


Chuyên mục: Du lịch