The rain still falls in saigon: short stories

     

Nga Mi kiếm khách - Hồi 9 một Một trong những 25 chương thơm hồi tác phẩm Nga Mi tìm khách của tác giả truyện tìm hiệp Ưu Đàm Hoa. Hãy cùng tò mò đông đảo cốt truyện diễn biến lôi kéo của truyện Nga Mi tìm khách ngơi nghỉ Hồi 9 ra làm sao.




Bạn đang xem: The rain still falls in saigon: short stories

Phiêu Trần đứng yên ổn nhỏng pho tượng, mắt dõi theo đám bụi hồng cho đến Khi qua đời dạng. Hơn xung khắc sau, Bàng Tinch Hải luống cuống ân hận thúc : - Họ đã ra đi rồi! Mong các hạ y ước trao họa đồ dùng mang lại bổn định tọa. Phiêu Trần mỉm cười nphân tử : - Đến người thân nhỏng đại ca mà tôn giá còn trsống mặt hãm sợ thì tại hạ như thế nào dám tin. Cđọng hóng chúng ta đi thêm vài chục dặm nữa hãy tuyệt. Ba tự khắc nữa trôi qua, ánh dương quang đãng ngày xuân chói lọi khiến đàn Thần Kiếm bang toát các giọt mồ hôi. Phiêu Trần vẫn từ từ vị cạnh tảng đá tất cả một tán cây ngô đồng nhỏ. Tuy thân ko lớn tuy vậy lá chi chít, bịt đuối cho những người đứng dưới. Đến giữa giờ đồng hồ Tỵ, Bàng Tinc Hải không chống chịu nổi nữa, tức tối quát vang : - Ngươi định bắt bổn định tọa đợi cho buổi tối giỏi sao? Phiêu Trần thản nhiên đồng ý : - Tại hạ chỉ thề rằng sẽ ngơi nghỉ lại trên đây để trao bản đồ gia dụng chứ đọng đâu nói rõ thời gian? Mong tôn giá bán kiên nhẫn một ít. Biết bản thân đã trở nên lừa, Bàng Tinc Hải cuồng nộ quát thủ hạ vây chặt rồi cùng Mỹ Nhiêm Tú Sĩ rút ít tìm tiến nhanh. Phiêu Trần cười cợt nphân tử : - Bang chủ động thủ là xem như cuộc giao dịch bất thành đấy nhé! Bàng Tinc Hải gằn giọng : - Chỉ đề nghị ngươi giữ đúng lời thề, không diệt bảo vật thì bổn tọa lo gì không rước được? Có xuất sắc thì xuống phía trên thử vài chiêu? Phiêu Trần cười cợt rộ : - Mời tôn giá lên đây! Tại hạ sẽ thề thì không đần gì hủy đi mhình họa domain authority dê trân quý này! Csản phẩm đã rứa vận dụng cách vặn vẹo ngôn từ mà lại lũ tù túng thường dùng để đối phó cùng với cửa công. May nuốm, Bàng Tinc Hải khinh suất, tưởng chàng cũng sợ bị tiêu diệt như bao fan khác, cần lão bắt đầu mắc mưu. Nếu bọn họ Bàng biết quý ông luyện được pho thân pháp “Huyền Huyền Ảo Bộ” thì vẫn cẩn trọng hơn. Nay Trương Tự Thanh duy trì nhị phần, Bàng Tinc Hải một trong những phần, Phiêu Trần không thể để phần sau cuối lọt được vào tay bọn họ Bàng được. Lỡ nhị lão ác ma liên thủ thì vẫn tìm kiếm được kho báu. Số gia sản to con ấy cộng cùng với dã trung tâm lớn bự của nhì kẻ từ bỏ coi mình là hero, đã trở thành mọt đại họa mang đến võ lâm và buôn bản tắc. Triều đình hiện nay đang suy yếu, dân nghĩa bất mãn cùng có nhiều tay kiệt liệt vẫn rắp tinh ranh vấn đề xua hươu dành riêng rước thế gian. ngoại giả Phiêu Trần nên duy trì được phần tứ họa đồ vật của Khúc Mạc Sầu, để rất có thể dự cuộc phó ước tử vong với Bang nhà Khổng Tước bang vào ngày vào cuối tháng sáu sắp tới đây. Vì đều lý do ấy, Phiêu Trần muối phương diện làm cho bạn xảo trá, sử dụng lời nói thong thả để đánh lừa Bàng Tinh Hải. May nhưng mà lão không phát giác ra cạm mồi nhử trong lời thề thốt, nếu không thì dù đại trượng phu bao gồm bảo toàn được đồ báu cũng sẽ Chịu nhục trong cả đời! Chàng còn siêu tthấp nên chưa thoát được sự buộc ràng của quan niệm tín nghĩa Khổng gia! Nhắc lại, Bàng Tinh Hải mắc mưu một tè tử đáng tuổi bé bản thân bắt buộc giận mang đến cuồng loạn, gầm lên : - Xạ tiễn! Hàng trăm mũi tên mau lẹ bay về phía Phiêu Trần. Đây chỉ với đòn gắng chân để chúng ta Bàng và Mỹ Nhiêm Tú Sĩ áp cạnh bên mục tiêu. Nhưng Phiêu Trần sẽ múa tít trường kiếm, mỉm cười vang : - Banh chủ đang phạm luật lời cam đoan, tại hạ đành phải cáo từ! Csản phẩm vừa nói vừa ẩn mình vào kiếm quang, lao vút về hướng Đông. Không ai đủ sức nhằm ngnạp năng lượng trái cầu thép đã lướt đi với tốc độ sao băng. Phòng tuyến đường mau chóng thủng một lỗ Khủng cùng Phiêu Trần sẽ còn lại sau sống lưng bản thân tư xác sống áo xám! Bàng Tinh Hải quát lác thủ hạ lên ngựa, còn phiên bản thân thì thuộc Mỹ Nhiêm Tú Sĩ Uất Trì Thư cần sử dụng khinh công xua đuổi theo Phiêu Trần. Lão ta tin tưởng rằng cùng với công lực thâm hậu của bản thân, đã bắt kịp kẻ địch. Nhưng bọn họ Bàng đang lầm to lớn, vì chưng gã tè tử ghét bỏ cơ cđọng nhởn dơ phía đằng trước, cách độ mười mấy trượng. Phiêu Trần biết Tỳ Bà Sương sở hữu thương thơm tích nghiêm trọng, vớ cước trình không thể nkhô cứng được. Do vậy, nam nhi cố ý dụ Bàng Tinc Hải xua mãi, kéo dãn thêm thời hạn cho tất cả những người thân. Vùng khu đất phía Đông vùng quan lại đạo này khôn xiết cỗi cằn, toàn là đá ong, chỉ tất cả cỏ ngu thâm nám thấp cùng vài ba bụi cây lúp xúp. Đây là địa điểm thả trâu bò của dân vào vùng. Địa hình kha khá cân đối yêu cầu tiện lợi mang đến đàn kỵ sĩ Thần Kiếm bang phi ngựa đuổi theo. Tiếng vó ngựa nườm nượp khiến cho đàn gia cầm lo lắng, chạy tán loàn và kêu vang. Được năm sáu dặm thì toán thù nhân mã bắt kịp Bang chủ với Phó bang nhà. Hai lão nhảy đầm lên lưng ngựa, quyết truy sát mang đến cùng. Bọn bang bọn chúng dương cung bắn cùng với theo, tuy thế Phiêu Trần lúc nào cũng giữ lại khoảng cách xung quanh tầm thương hiệu. Tận thuộc của dải khu đất hoang hóa này chính là dãy núi rẻ Xà Sơn, như con rắn kếch xù, ngoẳn nghòe nằm lâu năm theo phía Bắc Nam, với dưới chân núi là 1 trong những cánh rừng tự nhiên sum sê. Kích thước từng bề chỉ độ nhì chục trượng. Nếu Phiêu Trần vào được cũng sẽ bị vây chặt. Huống hồ còn tồn tại một sự bất thần đã hóng con trai trai tphải chăng. Bỗng nhỏ ngựa của Mỹ Nhiêm Tú Sĩ nâng tầm mặt đường đua với vận tốc đáng không thể tinh được, chỉ giây khắc đã quăng quật rơi đoàn người nửa dặm và chuẩn bị đuổi kịp Phiêu Trần. Bàng Tinch Hải ngạc nhiên : - Lạ thực! Chẳng lẽ nhỏ ngựa của Uất Trì Thỏng lại là 1 trong thần mã hãn thế? Phiêu Trần thấy chỉ bản thân Mỹ Nhiêm Tú Sĩ đuổi theo không hề khiếp sợ, tăng tốc độ chạy trước đầu ngựa của lão. Uất Trì Thư vung ctận hưởng giáng vài ba vạc nhưng mà không trúng đích, chỉ có tác dụng đất đá cất cánh lên. Phiêu Trần giật mình lúc nghe đến Tú sĩ nói : - Trần nhi! Sau cánh rừng là một khe núi sâu, nhỏ hãy liệu cơ mà tính toán con đường thoát thân. Sư phú đang hỗ trợ mang đến. Té ra Uất Trì Tlỗi lại là Thiên Xảo chân nhân cải dạng. Phiêu Trần mừng cuống, khiêu vũ lên rời phạt chưởng trọn của ông rồi hỏi : - Sao sư phụ lại phải thần phục Thần Kiếm bang? Chân nhân mỉm mỉm cười : - Ta đã sao được nhì phần tàng bảo vật dụng của Khổng Tước bang nhà, cần ta bắt buộc rước mang lại được phần của mình Bàng. Năm ni, Thiểm Tây và vùng Tây bắc vẫn chạm chán hạn hán nặng trĩu vật nài. Bần đạo đã sử dụng số của cải trộm cướp ấy cơ mà cứu vớt tế tai dân! Lão kể tới đây thì nhỏ tuấn mã bửa lăn uống ra bị tiêu diệt, với nhì bạn cũng đang đi tới bìa rừng. Phiêu Trần chạy vào, Thiên Xảo chân nhân đuổi theo. Quả nhiên cuối cánh rừng là một trong khe sâu thăm thoắm, cphía khí mù mịt, rộng mang lại năm trượng, ngăn cánh rừng Tây cùng với vách núi Xà Sơn. Đây là 1 trong khe nứt thông thường sẽ có của sự việc vận tải tạo nên tô. Chân nhân chuyển đến Phiêu Trần một xấp giấy mỏng manh với nói : - Đây là khẩu quyết võ công với phiên bản sao nhì mhình họa tàng bảo trang bị. Đã bao gồm tía phần, Trần nhi hãy thay kiếm tìm đã cho ra kho tàng, đưa hết về Trường Sa. Nếu ko được, rằm mon bốn này, xấu đạo sẽ tới Sở gia trang! Phiêu Trần cho vào sống lưng rồi cười cợt hỏi : - Nhưng đồ gia dụng nhi làm thế nào để ra khỏi nơi này? Chân nhân tứ lự đáp : - Trần nhi hãy thủ sẵn roi da, ta để giúp đỡ ngươi thừa độ xa bốn trượng. Sau đó ngươi cần sử dụng roi quấn vào cội cây trên bờ vực cơ mà vượt đoạn sót lại. Ông đặt tay hữu vào sống lưng Phiêu Trần rồi đếm một, hai, ba. Csản phẩm phối hợp sức với ông cùng với lực đạo của hai chân bản thân, lao vút ít đi. Hết đà cất cánh, Phiêu Trần chỉ còn phương pháp mxay vực bên đó nửa trượng. Cmặt hàng vung roi domain authority, quấn rước thân cây, đơ mạnh mẽ cùng đáp xuống an ninh. Chân nhân giả vờ la hét : - Tiểu tử tê, bao gồm xuất sắc thì trở lại đây! Vừa thời gian Bàng Tinc Hải với thủ hạ vào đến. Họ ngơ ngác chú ý láng Phiêu Trần ẩn hiện cùng mất dạng sau hồ hết tảng đá lớn lao. Mỹ Nhiêm Tú Sĩ, tức Thiên Xảo chân nhân, thở lâu năm chua xót : - Snghỉ ngơi đái tử trái là lợi sợ hãi khác thường. Y pđợi xa mang đến rộng bố trượng rồi cần sử dụng roi quấn vào nơi bắt đầu cây tê nhưng mà quý phái bờ. Khinh công cùng đởm lược ấy thật hi hữu gồm. Tô Bằng Hải lần chần rõ chiều lâu năm đích thực của cây nhuyễn tiên bắt buộc tin lời Uất Trì Thỏng. Lão bực tức chửi vang rồi sai khiến rút ít quân. Nhưng Thiên Xảo chân nhân không ngờ rằng mình đã chuyển đồ đệ thân yêu vào tử địa. Chỗ Đấng mày râu khiêu vũ lịch sự không bám ngay tức thì với Xà Sơn cơ mà chỉ là 1 trong những mõm đá to lớn bị bóc bong khỏi Xà Sơn, bị khe núi vây xung quanh. Nghĩa là bây giờ chàng những người dân lạc vào trong 1 quần đảo riêng lẻ thân biển lớn. Không có ai trợ giúp thì Phiêu Trần đã chết vày đói khát mà lại thôi. Chàng đi xung quanh một vòng, mỉm cười chế diễu số trời hẫm hiu của mình! Csản phẩm chỉ với giải pháp hi vọng rằng có gã tiều phu gì đấy vẫn mò đến đây! Phiêu Trần nghe khát thô trong cổ họng, ngay tức thì đi tìm đồ uống. Cmặt hàng hí hửng nhận thấy gồm một hốc đá lớn cất đầy nước mưa vào trẻo. Nhưng khổ cụ trong phạm vi nhì chục trượng vuông này chẳng tất cả nhỏ thụ như thế nào cả. Cmặt hàng nghêu ngán nghĩ về đến việc mình bắt buộc ăn đám thạch sùng, sâu bọ sẽ được sống còn. Phía Tây của hòn đảo cô độc này còn có vách cao cần fan phía bên ngoài chú ý vào đang tưởng địa điểm trên đây dính tức thời với núi mẹ. Nhưng sau bức vách ấy lại hơi cân đối, loáng thoáng gần như tảng đá hình thù kỳ tai quái trên thảm cỏ xanh rờn. Lại bao hàm cây cổ thú già nua, che mát mang đến đại trượng phu trai xấu số. Phiêu Trần nằm dưới bóng râm, thiếp đáp đi do căng thẳng mệt mỏi. Lúc quý ông tỉnh giấc thì ráng chiều sẽ đỏ rực không gian. Vách đá phía Tây ngăn uống không cho cánh mày râu thấy nhẵn kyên ô, tuy nhiên rìa vách rực rỡ ánh hồng trông rất đẹp. Hốc nước nằm dưới chân vách ấy, với nước rỉ rả tan xuống là vì cây cỏ, rong rêu hội tụ sương đêm cơ mà thành bởi vì đã không còn mưa mùa Hạ lẫn tuyết mùa Đông! Gần đấy có một hốc đá bé dại với ko thông với hốc mập. Vì vậy Phiêu Trần lặng chổ chính giữa nhảy xuống mà lại rửa mặt gội. Chàng với theo tay đẫy yêu cầu bao gồm trang phục không bẩn mà lại biến hóa. Nghe đói bụng, Phiêu Trần dùng đá bé dại phun vài nhỏ thằn lằn núi da dẻ xù xì, to bằng cổ tay, gom củi khô nướng lên ăn uống đỡ dạ. Canh hai đêm ấy, Phiêu Trần vẫn ngơ ngẩn nhìn vầng trăng mười chín, tưởng niệm mang lại người thân, thì nghe văng vẳng bao gồm tiếng khóc thủ thỉ, trường đoản cú sau vách đá vọng lại. Nếu không hẳn là người có công lực thâm nám hậu và thính giác tinh tường thì cực nhọc mà minh bạch giờ khóc thê thiết cơ cùng với giờ côn trùng ảo não! Phiêu Trần vui mừng hết sức, lần về phía mnghiền vực phía Tây. Bên cơ bờ vực, một nhẵn trắng đang đứng khóc ròng : - Snghỉ ngơi đại ca! Nếu đái muội không bảo nam giới đi Bặc Sơn thì đâu mang lại nỗi chầu ông vải dưới vực sâu lạnh ngắt này! Đại ca im trung khu, đái muội chờ ttránh sáng vẫn xuống khe núi thu nhặt thi hài, đem lại Trường Sa rồi sẽ xuống tóc qui y, mau chóng buổi tối kệ gớm để đại ca sớm được khôn cùng sinch. Phiêu Trần đã nhận được ra tiếng nói của Diệp Tú Châu. Csản phẩm ngạc nhiên thiếu nữ bạc phận này lại yêu thương thơm mình thiết tha mang lại nlỗi vậy! Mối tình sâu tựa biển lớn Đông tê sẽ làm cho trái tyên ổn nam nhi rung động mãnh liệt, quyết rước Tú Châu làm vợ. Phiêu Trần khẽ Gọi : - Châu muội! Tú Châu thét lên nlỗi mê sảng : - Đại ca! Nàng trừng mắt dớn dác chú ý quanh tuy nhiên chẳng thấy ai. Phiêu Trần đứng cạnh một tảng đá tắt hơi ánh trăng chênh chếch, lại bị sương mờ từ bên dưới khe bốc lên bịt mờ, buộc phải cực kỳ cực nhọc nhận thấy. Phiêu Trần hỏi tiếp! - Châu muội gồm yêu thương ta không? Tiếng nam nhi được vực sâu cùng hưởng trọn đề nghị phiêu phưởng nlỗi từ mặt đáy vọng lên. Tú Châu tưởng vong linch nam giới hiện về, tức tốc bật khóc : - Nay đại ca sẽ thác, tiểu muội còn giấu diếm lòng mình làm gì nữa. Tiểu muội vẫn thầm yêu thương từ tương đối lâu rồi. Phiêu Trần bằng lòng bảo : - Vậy thì thiếu phụ hạy đi tìm một sợi dây chão bền chắc, lâu năm độ sáu, bảy trượng, nỉm một đầu dây mang lại ta! Csản phẩm bước ra mnghiền vực ptương đối mình dưới ánh trăng. Tú Châu thấy được rú lên : - Tạ ơn hoàng thiên! Đại ca vẫn còn đó sống! Tiểu muội vẫn đi rước dây ngay! Dứt lời, cô bé lướt trngơi nghỉ ra với thân pháp kỳ giỏi, khiến Phiêu Trần nên ngỡ ngàng. Hai khắc sau, Tú Châu quay lại cùng với vòng chão bự cùng một ôm phần đa cây đuốc vật liệu nhựa thông. Tú Châu gặm đuốc dọc bờ vực, đốt lên để rất có thể hành vi đúng chuẩn rộng. Nhờ ánh đuốc xua giảm sương mù, Phiêu Trần thuận tiện chụp trúng đầu dây cột đá nặng nhưng mà Tú Châu ném nhẹm sang. Csản phẩm buộc chặt vào cội cây, bảo Tú Châu thắt chặt và cố định vị trí này rồi dính lấy, đưa đi nkhô nóng nhỏng loài vượn trong rừng. Sang mang lại bờ, Phiêu Trần bao phủ lấy Tú Châu, hôn lên số đông giọt nước đôi mắt đã lnạp năng lượng nhiều năm bên trên gò má nám Black. Phiêu Trần nói chuyện : - Châu muội hãy hẹn đừng lúc nào rời xa ta nữa! Tú Châu chấp nhận, gỡ vòng tay Phiêu Trần ra thẹn thùng nói : - Tiểu muội chạy mọi nơi search đại ca tự trưa mang đến giờ đồng hồ, thân thể khôn xiết hôi rình. Trong rừng có ao nước nhỏ, họ hãy mang đến đó mà qua tối. Nói xong xuôi người vợ cố gắng đuốc dẫn quý ông trở về mé tả, đến một đầm nước đường kính chỉ độ nhì trượng. Quanh hồ cây cỏ lác đác bắt buộc ánh trăng đá quý tủ loáng trên mặt nước vẫn lao xo vì ngọn gàng gió xuân. Tú Châu cười cợt bảo : - Trong tay nải gồm bé kê luộc, đại ca nạp năng lượng đi! Phiêu Trần chấp nhận, soi đuốc nhặt chành thô, hóa học thành gò rồi đút cả cây đuốc vào nhằm đội lửa. Trong thời gian Tú Châu tắm gội, Phiêu Trần mở tay nải của nhị tín đồ, lấy áo choàng trải lên kho bãi cỏ cạnh gò lửa. Tất nhiên phái mạnh không quên nhỏ gà luộc được gói kỹ trên giấy tờ phiên bản. Áo choàng là đồ sát sườn của khách hàng võ lâm, chứ không đối chọi thuần là đồ vật trang sức đẹp. Áo choàng thường xuyên may bằng lụa dầy để rất có thể thay thế mang lại chnạp năng lượng, chiếu gần như thời gian lở độ con đường, bắt buộc ngủ vị trí thiếu tiền tiến. Tú Châu đang rửa ráy xong, mang lại ngồi bên ngọn gàng lửa hong khô mái tóc dài óng ả. Phiêu Trần nhìn gương mặt chú ý nghiêng, nhận thấy đường nét tkhô cứng tú của sinh sống mũi và đôi môi quyến rũ. Chàng trường đoản cú nhủ rằng ví như không tồn tại làn domain authority sần sùi, đen nhám, Tú Châu sẽ kiều diễm chẳng kỉm Tư Đồ Lan. Ánh mắt con trai đọng lại bên trên đông đảo đường cong vẽ nên bởi màn đêm cùng ánh lửa, bỗng dưng nghe nghẹn ngào trước toàn thân thiếu hụt phú của người con gái mười chín tuổi này. Tú Châu vạc hiện tại Phiêu Trần đã ngắm bản thân mê mẩn, thứa thùng đứng lên để giấu ánh mắt hoan hỉ mang lại ngồi mặt đại trượng phu, xé giết kê cùng mỉm cười hỏi : - Chắc đại ca đói lắm rồi buộc phải không? Phiêu Trần không đồng ý : - Không! Lúc chiều, ta sẽ bắt được năm bé thằn lằn núi. Lúc đói nạp năng lượng gì rồi cũng thấy ngon cần đã bát sạch mát cả xương, Châu muội bắt đầu là tín đồ yêu cầu ăn đấy. Đúng là Tú Châu siêu đói bụng, bởi vẫn dạt dẹo từ bỏ trưa đến tiếng. Nàng bẻ cho Phiêu Trần hai mẫu đùi, còn mình tkhô cứng toán thù phần còn lại. Ăn chấm dứt, nhị fan ra vũng nước cọ tay, trăng đang lên rất cao tkhông nhiều, sương tối dầy quánh với lạnh mát khiến Tú Châu bất giác rùng mình. Phiêu Trần nghiêng bạn, bế xốc Tú Châu lên tay, chuyển trnghỉ ngơi về bên cạnh lô lửa đã sắp tàn, cánh mày râu ngồi xuống tấm áo choàng nhưng vẫn ko buông Tú Châu. Phiêu Trần âu yếm hỏi : - Châu muội bao gồm phù hợp có tác dụng bà xã ta không? Tú Châu mỉm cười khúc khích : - Đại ca đã tất cả nhì fan vk đẹp nhỏng tiên, sao lại còn tyêu thích cả mang đến một nhỏ nhỏ nhắn không đẹp nhỏng tiểu muội? Phiêu Trần mỉm cười non : - Ta chú ý thanh nữ sẽ thân quen đề xuất không phải thấy xấu. Tú Châu lắc đầu : - Tiểu muội cực kỳ yêu thương đại ca nhưng lại ko độc nhất thiết đề nghị trở nên bà xã chồng. Hai vị thiếu hụt phu nhân sẽ không còn vui. Phiêu Trần ngạc nhiên Tú Châu lắc đầu thẳng thắn như vậy, cay đắng bảo : - Nàng đang quyết như thế thì cũng chẳng dám nói thêm. Tú Châu bật cười cợt : - Đại ca giận tiểu muội rồi sao? Nàng rướn tín đồ lên hôn Phiêu Trần. Csản phẩm nghe lòng rộn ràng, tưởng Tú Châu sẽ thuận tình làm cho vợ bản thân. Phiêu Trần hào khởi nhỏ xíu cuộc truy hoan cùng chuộng khi thấy Tú Châu nồng dịu dâng hiến. Nàng cứ đọng xiết chặt mãi người con trai như vì chưng quá mắc cỡ cùng với ánh trăng xuân sẽ rọi qua khe lá. Phiêu Trần vẫn team lửa bên dưới một tàn cây nhằm rời sương đêm. Bỗng Tú Châu hỏi một câu chẳng liên quan gì đến tình yêu : - Đại ca! Những con thằn lằn núi mà lại Đấng mày râu ăn uống tất cả Màu sắc cầm nào? Phiêu Trần ngờ ngạc đáp : - Da bọn chúng màu đá quý tươi, gồm có chnóng đen, đỏ khôn xiết rất đẹp. Nhưng sao Châu muội lại hỏi việc ấy vào tầm này? Tú Châu không đáp, chỉ mỉm cười và liên tục chìm vào hí hửng. Sáng ra, ánh sớm mai cùng giờ chyên ổn rừng đang đánh thức Phiêu Trần, Tú Châu đã biến mất, chỉ với lại các loại chữ bên trên tnóng áo choàng nhàu nát : “Đại ca sẽ vô tình ăn nhằm mục tiêu một số loại độc thiết bị hãn thay có tên là Tam Sắc Bích Hổ. Từ nay tương đối thsống với chưởng kình của phái mạnh hoàn toàn có thể giết fan. Tiểu muội đề nghị đi kiếm thuốc giải đến Đấng mày râu, hẹn chạm mặt nhau ngơi nghỉ Snghỉ ngơi gia trang. Trong bây giờ, đại ca tránh việc gần gụi cung phi. Tú Châu bái bút!” Phiêu Trần tởm hãi, vận công soát sổ kinh mạch, thấy chân khí hình như đầy đủ hơn trước, nhưng domain authority giết nam giới tỏa ra một mùi hôi hắc, khó chịu. Chàng thsinh sống lâu năm từ hỏi Tú Châu gồm bị mình làm cho sợ tuyệt không? Nếu không thì phái nữ là ai mà lại có tác dụng kháng độc mãnh liệt nlỗi vậy? Dù biết con trai đang trở thành độc nhân nhưng mà vẫn thường xuyên cuộc mưa mây, không phải hại hãi? Bốn hôm sau, Phiêu Trần xuất hiện sống thành Hán Dương. Tìm mang đến căn cứ mật của Ma giáo, bên trên núi Quy Sơn. Quy Sơn với Hạc Sơn là nhị ngọn gàng núi ở đối diện nhau nghỉ ngơi hai bờ sông Hán Tdiệt. Nghe thương hiệu cũng biết núi Quy không cao cùng đỉnh bằng phẳng, cong xuống nlỗi mai rùa. Tú Châu tất cả để lại đến Phiêu Trần nhị cái mặt nạ phải bây giờ Đấng mày râu với dung mạo của một tín đồ tuổi độ năm mươi, hơi là rất đẹp lão! Csản phẩm lững thững thúc ngựa đi về hướng chân núi, lòng miên man cân nhắc về yếu tố hoàn cảnh hiện tại. Chàng tự dưng thức ngộ ràng Việc Hồ Ly Tinh Du Huệ mang lại cánh mày râu uống Linc đan là trọn vẹn chính xác. Nếu ko, chàng vẫn bỏ mạng lúc ăn uống xong năm bé Tam Sắc Bích Hổ kia. Hình bóng yêu kiều lại hiện về khiến Phiêu Trần càng thêm hoang mang! Cả Phật giáo lãn Lão giáo đều phải có nói đến quỷ dữ, và phần nhiều dân Trung Quốc hầu như tin điều đó. Phiêu Trần cũng không phải là ngoại lệ! Csản phẩm biết bản thân quan yếu chết vì chưng độc trang bị tuy vậy giả dụ sinh sống mà lại không đủ can đảm thân cận người thân trong gia đình thì chẳng nhức lòng lắm sao? Bỗng Phiêu Trần giật mình bởi vì nghe giờ gầm gư khó tính trường đoản cú sau đám rừng liễu trên sườn núi. vì vậy là địa thế căn cứ của Ma giáo hiện có cthị trấn bất ngờ. Chàng tức tốc xuống ngựa, lướt nhanh hao lên núi, chưa hẳn bằng lan can của đánh đạo mà là lẫn vào đám liễu non cạnh đường. Lên đến mnghiền bình đài, Phiêu Trần phân biệt sảnh trước của TAND đánh trang đã bị vây bí mật vì một lực lượng tìm thủ đông mang lại nhị trăm người. Họ hầu như khoác áo black, đầu chít khnạp năng lượng xoàn, với theo một lá đại kỳ thêu cha chữ Quang Minh giáo! Phiêu Trần cau mày, từ hỏi vì chưng sao chúng ta lại sử dụng tên cũ của Ma giáo? Trước đây, Tổng đàn Ma giáo đặt lên núi Quang Minch Đỉnh thuộc rặng Hoàng Sơn với tự ưng là Quang Minch giáo! Nhưng từ thời điểm bị võ lâm liên thủ hủy hoại, cái thương hiệu ấy không còn nữa. Thiên hạ lại Call chúng ta là Ma giáo và Giáo nhà Vương Nam Điền cũng chẳng thèm cải bao gồm, bởi giáo phái của ông thờ “Lửa” với “Thiên Ma”. Giọng nói rất gần gũi của Mục Phi Long cất lên, xua rã nỗi nghi hoặc của Phiêu Trần. - Vương Nam Điền, nhì chục trong năm này, lão chấp chưởng quyền Giáo công ty mà không chấn hưng được uy danh của bổn định giáo khiến mấy chục vạn giáo chúng đề nghị giấu khía cạnh, tủi nhục vô cùng. Nay ta là bạn quá kế phần nhiều xuất xắc học túng thiếu truyển của Tổ sư, thể theo ý muốn của khá nhiều giáo chúng mà dương cờ Quang Minh giáo, sánh vai cùng các võ phái Trung Nguyên! Nếu lão thức thời thì mau trao Thánh Hỏa lệnh bài xích, với từ bỏ chức Giáo chủ! Đám hắc y đồng tkhô hanh hô vang : - Quang Minh giáo vạn tuế! Mục giáo công ty vạn tuế! Tđọng hộ pháp Ma giáo là Lôi Phủ Thiên Vương Lôi Quì mở to mắt quát : - Câm ngay! Bọn ngươi là quỷ quái quỷ phương thơm làm sao, sao dám giả làm cho fan của Ma giáo? Ngũ hộ pháp Ma Kiếm Thiên Vương Thạch Hải Ba cười gian hoạt : - Đệ tử đông hàng chục ngàn, làm sao tứ đọng ca biết không còn được? Họ là fan của Phân đà Hà Nam đấy! Phiêu Trần không thấy Tư Đồ Lan, Phỉ nhi với Khúc Mạc Sầu, đoán thù rằng bọn họ vẫn làm việc trong hậu viện, Đấng mày râu bí mật đi vòng ra vùng sau. Đến vườn hoa chia cách đại shình họa cùng phần đa phong cách thiết kế hậu viện, Phiêu Trần phân biệt nơi này được bảo đảm vì mấy chục môn đồ Ma giáo. vì thế là gần như bạn đã triệu tập cả vào đại sảnh. Vì không nhiều nhân thủ cần quan trọng dàn mỏng manh phòng tuyến đường được. Cmặt hàng thấy được gã môn đệ Thiên Khu đường, bộ phận phụ trách che chở Tổng bọn. Năm ngoái, lúc đưa Giáo chủ, chàng đã có lần gặp Vệ nhóm trưởng. Gã thương hiệu Vệ Dương, biểu ca của Yên Hà. Phiêu Trần phấn chấn, lột mạt nạ ra Hotline : - Vệ biểu huynh! Họ Vệ hân hoan tránh địa chỉ : - Biểu muội phu! Ngươi cho đây quả là đúng lúc! Chàng nghe gã xưng hô những điều đó, biết rằng Tư Đồ Lan đã đi đến trên đây và bật mý việc hôn nhân gia đình của Yên Hà. Trước đây, gã vẫn Call con trai bằng Sngơi nghỉ công tử! Phiêu Trần cười đáp : - Tiểu đệ vào thăm hồ hết fan rồi sẽ ra trước cung cấp Giáo chủ! Vệ Dương mau mắn chỉ đường. Đám con gái nhân, con trẻ của mình đều triệu tập cả ở khách shình họa. Phỉ nhi hoan lạc Call : - Prúc thân! Phiêu Trần mỉm cười cùng với cậu bé với Tư Đồ Lan rồi bảo : - Tình trạng Khúc đại ca cụ làm sao rồi? Tiêu Tương Thần Nữ vội vàng đáp : - Thương chũm sống domain authority giết vẫn lành cả. Khúc đại ca đã đi được Hứa Xương triệu tập thủ hạ. Csản phẩm đã mang đến khía cạnh nạ, cùng Vệ Dương rời khỏi cửa shình họa. Lúc bấy giờ Mục Phi Long vẫn nói : - Vương Nam Điền, nếu lão tiến công chiến thắng trên hạ thì có thể giữ được ngôi Giáo chủ! Phiêu Trần nhận biết ánh nhìn bọn họ Mục sáng quắc ánh xanh ma tai ác, khác hẳn thời gian đại trượng phu chạm mặt gã sinh sống Cửu Châu đại tửu thọ, lòng vô cùng không tin tưởng. Csản phẩm vận công truyền âm, nói với Vương giáo nhà : - Nhạc phụ! Tiểu tế là Sở Phiêu Trần sẽ có mặt. Xin người để tè tế test với gã Mục Phi Long vài ba chiêu.

Xem thêm: 70 Món Chân Bò Làm Món Gì Ngon Miệng Dễ Làm Từ Các Đầu Bếp Tại Gia

Vương Nam Điền phấn kích vô cùng, quay trở về chú ý lão già lạ khía cạnh, ko râu đã nháy mắt với mình. Ông gật đầu đồng ý tỏ vẻ gật đầu. Phiêu Trần bước ra phía đằng trước chỉ khía cạnh Mục Phi Long và mắng : - Mục đái tử kia! Võ công của ngươi được bao nhiêu cơ mà dám khiêu chiến với Giáo chủ? Lão phu chỉ việc nhị bàn tay ko cũng đủ lấy mạng fan. Lục hộ pháp Quỷ Đao Thiên Vương Thạch Nghệ Mưu cau mi hỏi : - Ngươi là người của đường như thế nào, sao lão phu không biết? Tứ hộ pháp Thôi Quì đã làm được Giáo chủ cho thấy lai lịch bạn kỳ lạ khía cạnh, buộc phải cười cợt ha hả trả nủa : - Người này là cao thủ ngơi nghỉ Dao Quang đường, thuộc địa phận Quảng Đông, làm thế nào ngươi biết được? Vương giáo chủ vẫn sử dụng thương hiệu bảy vày sao trong chòm Thất Tinc Bắc Đẩu để đặt tên những Đường trong Ma giáo. Mỗi Đường đã phú trách rưới câu hỏi quản lý môn sinh của một tốt bố lấp, tùy thuộc vào con số giáo bọn chúng sinh hoạt vùng ấy. Bảy Đường ấy có tên nlỗi sau : - Thiên Khu, Thiên Toàn, Thiên Cơ, Thiên Quyền, Ngọc Hành, Khai Dương, Dao Quang. Quảng Đông với Quảng Tây là địa phân tử của Dao Quang con đường. Mục Phi Long cao ngạo nói : - Ngươi không xứng nhằm bổn định tọa ra tay! Phiêu Trần hờ hững bảo : - Ngươi không thích cũng được! Dứt lời, con trai lướt mang đến nlỗi ánh chớp, xuất chiêu “Nhỏng Tbỏ Đồi Sơn” (nước mượt lsinh hoạt núi), ctận hưởng kình âm nhu cuồn cuộn như sóng nước, nối nhau vỗ vào khung hình địch thủ. Mục Phi Long cười nphân tử, vung tuy nhiên thủ gitại một chiêu vào pho Thiên Tân ctận hưởng pháp ra phòng đỡ. Kình phong của hai người va nhau vang rền với bọn họ cùng lùi nhì bước, minh chứng công lực tương tự. Phiêu Trần ngnóng ngầm kinh ngạc thiếu hiểu biết nhiều bằng cách như thế nào nhưng chỉ với sau vài tháng, chân nguim Mục Phi Long lại thâm nám hậu vội vàng rưỡi trước đây nlỗi vậy? Csản phẩm rượu cồn sát cơ, ập tới xuất chiêu vật dụng nhị. Không ngờ toàn thân chúng ta Mục lảo đảo, kháng cự vô cùng yếu ớt, trúng đòn văng ngược ngay sát trượng, huyết miệng trào ra như suối. Gã trừng mắt thều thào : - Độc... chưởng! Toàn trường rúng hễ, ngạc nhiên Mục Phi Long lại thảm bại chỉ sau nhị chiêu chưởng. Phiêu Trần cũng sững sờ trước tác dụng của chất độc hại vào fan mình. Cảm giác cay đắng của một kẻ trở thành Độc Nhân biến thành cơn cuồng nộ bất tỉnh ttránh. Csản phẩm điên loạn xông mang đến công Ngũ hộ pháp Ma Kiếm Thiên Vương. Cùng khi đó, Lôi Phủ Thiên Vương Thôi Quì phấn chấn quát tháo vang : - Sát! Thế là đồ đệ Ma giáo ùa ra thanh khô toán thù bầy hắc y, bắt đầu cuộc láo chiến đẫm ngày tiết. Nhưng bao gồm một gã áo black không tsay mê gia cuộc đấu mà lại chụp lấy Mục Phi Long, lao xuống núi. Tiếng gào thảm khốc của Ma Kiếm đã khích lệ ý thức lực lượng ít ỏi của Ma giáo. Thạch Hải Ba vẫn thảm tử dước độc ctận hưởng của Phiêu Trần. Quỷ Đao Thạch Nghệ Mưu đau lòng trước tử vong của bào huynh, nghiến răng nương theo đao quang đãng xanh biếc, xả thân quân địch. Phiêu Trần nhẹ nhàng bốc thẳng lên rất cao tách đòn và bủa lưới chưởng trọn xuống. Chiêu “Vân Hải Hữu Lôi” (biển khơi mây gồm sấm) ngay sát mười tám thức ctận hưởng nặng trĩu dịu ko đèu, nối nhau theo nhịp liên bố giáng thẳng vào đao hình ảnh. Thạch Nghệ Mưu công lực rạm hậu đề nghị đao kình mạnh mẽ, đánh bạt ngay gần hết các đạo ctận hưởng phong. Nhưng độc khí vẫn thnóng qua chân lông, làm cơ ngu domain authority khía cạnh với khiếp sợ hơn cả là hai đôi mắt lão cũng mờ đi. Họ Thạch nghe lạnh lẽo fan, nghe tử vong lởn vởn đâu đây. Trong lịch sử võ lâm, không hề gồm một số loại độc ctận hưởng khủng khiếp như vậy này! Lão ta định đào vong mà lại không hề kịp nữa, Phiêu Trần vẫn giá kỳ xuất thủ, vỗ ngay tức khắc bốn đạo ctận hưởng kình vào thân đối thủ. Nghệ Mưu té xuống, lát sau mặt tím Đen, thất khiếu rỉ máu. Phiêu Trần nhỏng fan say máu, tận dụng “Huyền Huyền Ảo Bộ”, lướt khắp đấu trường, thường xuyên tung ra đầy đủ chiêu trong pho Nga Mi Vân Thủ. Đám tìm sĩ hắc y này gần như là tráng sĩ của Khổng Tước môn, ngực treo Hộ Tâm Giáp lấp cả bụng cần siêu lợi sợ hãi. Chỉ gồm lưỡi búa sấm sét của Lôi Phủ Thiên Vương Lôi Quì mới làm cho bọn chúng thấp thỏm. Nhưng đối với chưởng trọn phong hùng hậu cùng lan mùi khó chịu hắc chết tín đồ của Phiêu Trần thì gần kề sắt hoàn toàn có hại. Độc khí chui vào phổi, thnóng vào domain authority và công phá khôn cùng nhanh, trong khoảnh xung khắc tất cả mấy chục tên bị tiêu diệt thảm vì chưng tay Phiêu Trần. mặc khi đàn đệ tử Ma giáo cũng sốt ruột vứt chạy Khi Phiêu Trần mang lại gần, do sợ hãi vạ lây. Họ dường trận địa đến nam giới tung hoành nlỗi mãnh hổ quần dương. Dù kiên dũng đến đâu, đàn thủ hạ Khổng Tước bang cũng phải sờn lòng lòng trước dòng chét phân minh nhưng lão già không râu cơ đang ban phạt. Đám hắc y thấp thỏm, kéo nhau đào tẩu cả. Phiêu Trần nlỗi con thú say mồi định xua đuổi theo. Vương giáo công ty cấp vận công quát lác nhỏng sấm : - Đứng lại! Chàng đơ bản thân bừng tỉnh, ngờ ngạc nhìn ngay sát trăm xác tín đồ bên trên sảnh gạch ốp. Phần mập trong những số ấy gồm tử trạng tương tự nhau: domain authority màu tím, thất khiếu rỉ tiết đen! Phiêu Trần khổ sở trường đoản cú hỏi : - Phải chăng bản thân đã trở thành một ma vương vãi hiếu sát? * * * * * Đầu tháng tía, đàn Phiêu Trần về cho Slàm việc gia trang. Mọi bạn mừng thầm nghênh tiếp. Klặng Nhãn Điêu hân hoan, định bước vào ôm đứa con yêu thương thì Phiêu Trần lộ vẻ hốt hoảng, xua tay : - Phụ thân đừng chạm vào tín đồ hài nhi! Sở Quyền ngơ ngác quan sát đàn ông. Tiêu Tương Thần Nữ thsinh sống lâu năm lý giải : - Lão gia! Tướng công sẽ nạp năng lượng nhằm độc vật, ngay lập tức tương đối thở và những giọt mồ hôi cũng có thể thịt người. Dạ Tri Thù Sách Siêu lag mình : - Loại độc gì mà lại kinh khủng nlỗi vậy? Trần nhi hãy vào dược thất để lão phu xem thử. Tri Thù môn cũng thiện nghề độc dược đề xuất Sách Siêu ước ao tìm hiểu để chữa bệnh mang đến Phiêu Trần. Nhưng lúc nghe nam giới nói : - Hài nhi ăn một thời gian năm bé Tam Sắc Bích Hổ new biến Độc Nhân cầm cố này đây! Sách Siêu tởm hãi bảo : - Tam Sắc Bích Hổ là loại độc vật dụng số một cõi trần, chỉ việc chạm vào cũng đủ chết, sao ngươi lại còn sống? Phiêu Trần quan yếu khai ra câu hỏi mình ân ái với Hồ Ly Tinch Du Huệ trong mơ, được cô gái khuyến mãi cho chín viên Linch đan, phải đành gượng gạo cười cợt : - Có lẽ hài nhi vẫn nhì lần trúng Khổng Tước Mao, uống vô số thuốc giải buộc phải cơ thể ngăn chặn lại được Tam Sắc Bích Hổ. Sách Siêu chấp nhận : - Có lẽ vậy! Nhưng giúp thấy lão phu tất cả góp được chút ít gì mang lại ngươi không? Sau ba ngày, Dạ Tri Thù đã điều chế được một nhiều loại bột bao gồm tác dụng tẩy được mùi khó chịu bên trên khung hình Phiêu Trần. Mỗi về tối, Đấng mày râu tắm bởi nước gồm trộn bột khử xú tán ấy và mùi hôi hắc bị tung đi trong vòng một hôm mai. Ít tuyệt nhất câu hỏi này cũng khiến cho tâm lý Phiêu Trần được yên ủi tí đỉnh. Cmặt hàng bắt tay vào vấn đề rèn luyện nhì chiêu tìm và ba chiêu chưởng pháp nhưng mà Thiên Xảo chân nhân vẫn gửi đến. Không được gần cận, gần gũi cùng với Tư Đồ Lan cùng Yên Hà, lòng đàn ông càng nhớ Diệp Tú Châu domain authority diết, thỉnh phảng phất, hình láng Du Huệ loáng qua, cùng Phiêu Trần tự hỏi bởi vì sao đang thọ bản thân không còn nằm mộng thấy bé chồn tinch dễ thương và đáng yêu ấy nữa? Nhớ cho tới lời căn dặn của sư phụ, Phiêu Trần đem tía phần họa vật dụng ra xem thêm chủ ý của Snghỉ ngơi Quyền và Sách Siêu. lúc ghnghiền lại, họ biết tức thì phần Bàng Tinch Hải đang nắm giữ, là góc trái dưới của tnóng tàng bảo trang bị. Và chính phần ấy mới lưu lại địa điểm kho báu, vì cha mảnh nầy chỉ gồm có đường nét gẫy khúc thay mặt cho núi non, thuộc cha con số bí ẩn: sáu, nhị, tám. Mhình họa thứ nhất là góc bên bắt buộc, gồm nhị ngọn gàng núi. Và cạnh con số sáu là nhị chữ Tín Lăng. Mảnh bên dưới kia cũng đều có nhị ngọn gàng núi mà lại ở tiếp giáp mép họa thiết bị. Trên đỉnh ngọn không tính cũng có thể có một vòng tròn có lẽ thay mặt mang đến khía cạnh trời. Số còn sót lại là số nhì. Phần sản phẩm công nghệ ba gồm nhị ngọn núi cùng số tám. Xét khoảng cách thì mhình ảnh vật dụng bốn sẽ có được từ một mang lại tía ngọn núi nữa. Còn số thì ko rõ. Klặng Nhãn Điêu cau ngươi : - Lạ thực! Sao lão phu gồm cảm xúc đây chính là dãy núi Thất Tinh nghỉ ngơi Triệu Khách Quảng Đông? Nếu đúng vậy thì không đủ ngọn núi Thiên Trụ với kho báu sẽ nằm ở vị trí đấy! Sách Siêu đỡ lời : - Nhưng ví như mhình ảnh cơ tất cả đến tía dấu hiệu hình núi thì vẫn là Cửu Hoa đánh khu đất Hung Châu! Nhưng hai chữ Tín Lăng này Tức là gì nhỉ? Phiêu Trần vỗ đùi reo : - Hai nhi cam đoan đây là rặng Thất Tinc vị vào bài xích thơ Hiệp Khách Hành có hai câu thơ tương hợp: Triệu khách hàng Nam Hồ Anh Ngô câu sương Tuyết Minh Ngân yêu thương chiếu Bạch Mã Tang giẫm nlỗi Lưu Tinc Thập bộ ngay cạnh tuyệt nhất nhân Thiên lý bất giữ hành Sợ liễu Phất Y khứ Thâm tàng thân dữ danh Nhàn vượt Tín Lăng ẩn... do vậy, tự Tín Lăng gợi cho bài bác thơ cùng từ bỏ Triệu Khách sống đầu đó là xác định rặng núi! Snghỉ ngơi Quyền hào hứng khen : - Đúng thế! Dãy Thất Tinh ở theo hướng Đông Tây. Vần dương tại đoạn này bộc lộ cho hướng núi. Sách Siêu mỉm cười bảo : - Trần nhi trực thuộc lòng mấy nngốc bài xích thơ cổ, coi ra cũng có lợi ko nhỏ tuổi. Phiêu Trần nghiêm giọng : - Hài nhi sợ rằng Bàng Tinch Hải và Trương Tự Thanh khô gồm cha phần tư họa vật dụng, không chừng cũng hoàn toàn có thể đoán thù ra núi Thất Tinch. Chúng ta đề nghị mau chóng ra tay mới được. Ssống Quyền băn khoăn : - Nhưng còn con số vào phần tư thiếu hụt thì sao? Phiêu Trần trầm ngâm đáp : - Theo ngu ý của hài nhi thì nên đến tận tay new phán đoán thù ra được. Nếu mặt đường vào Kỳ Môn trận pháp thì tùy thuộc vào đặc điểm của trận cơ mà tìm ra biện pháp phá trận bởi gần như số lượng này! Ba số đã bao gồm đầy đủ chẵn, trực thuộc tính âm, thì số thí bốn sẽ đề xuất là số bốn. Nhưng Tđọng ác ma tất cả bố nam giới một bạn nữ, theo phép Điên Đảo Âm Dương sẽ thành bố âm một dương. Lúc ấy, ta yêu cầu tìm kiếm một trong năm số lẻ là: một, cha, năm, bảy, chín! Sách Siêu cằn nhằn : - Rắc rối quá! Cứ đọng đến chân núi Thiên Trụ rồi vẫn liệu. Tối hôm ấy, tía bạn sang trọng Vương tủ bàn thảo cùng với Bình Nam Vương. Trước là nhằm mượn thêm nhân thủ, sau là dựa vào Hà vương gia lưu giữ giùm số kim cương to con cơ, trong những lúc chờ đợi Thiên Xảo chân nhân. Hà Hiển Trung và Tiểu quận chúa hoan lạc đón Phiêu Trần. Vương gia khẽ trách rưới : - Hài nhi về mang lại lúc nào mà lại ko sang trọng Vương phủ thăm bọn chúng ta? Phiêu Trần bối rối đáp : - Bẩm nước ngoài tổ. Tiểu tôn về hôm đầu tháng, nhưng bởi vì trúng kỳ độc cần chạy chữa buộc phải chưa kịp lịch sự Vương tủ bái loài kiến. Tiểu quận chúa Hà Vân Bích lặng lẽ âm thầm nhìn Phiêu Trần bằng cặp mắt ai oán. Chàng vẫn không quên mối tình đầu trái khẳm của chính bản thân mình. Nhưng cuộc hôn nhân gia đình với Tư Đồ Lan và Vệ Yên Hà đã có tác dụng phôi trộn phần như thế nào. Phiêu Trần cụ tránh không quan sát Tiểu quận chúa. Lúc nghe Kyên ổn Nhãn Điêu trình bày planer kiếm tìm kho báu ở Thất Tinh Sơn nhằm cứu vãn tế tai người ở vùng Tây bắc, Hà vương vãi gia hoan hỉ nói : - Bổn Vương khôn xiết vinh dự trường hợp được Slàm việc trang chủ có thể chấp nhận được đuợc tmê mẩn gia chuyến tầm bảo nầy. Nếu quả thật họ tìm kiếm được kho báu, đúng lúc chẩn tế bách tính Tây bắc thì công đức sánh bởi núi Thái. Bổn Vương sẽ đem trăm thủ hạ thuộc chỏng vị đi Quảng Dông. Tiểu quận chúa cũng ứng tiếng : - Hài nhi vẫn muốn đi! Kim Nhãn Điêu cười cợt ha hả : - Kho báu cơ trị giá chỉ hàng ngàn vạn lượng, rất cần nhân thủ. Nay Vương gia đã bao gồm hảo ý, lão phu cực kỳ vui vẻ. Chín bữa sau, đoàn tín đồ thừa đoạn Tần Lĩnh lấn sân vào dất Quảng Đông. Họ mang đến huyện thành Triệu Khách vào chiều ngày mười sáu mon tía. Sáng hôm sau, bọn Phiêu Trần tiến vào chân núi Thiên Trụ Phong. Tổng số nhân thủ của đoàn bạn chỉ độ rộng ba chục người do trường hợp đi thừa đông thì rất dễ khiến sự để ý. Núi đá Thất Tinh ở Triệu Khách là khu phong cảnh danh tiếng của Quảng Đông, trường đoản cú Tây sang trọng Đông, bao gồm bảy ngọn Thạch Sơn là: Thạch Ctận hưởng, Thiềm Thừ, Thiên Trụ, Thạch Thất, Ngọc Bình với Lãng Phong. Ngoài sơn hình kỳ vĩ, hiểm tuấn, núi Thất Tinc còn khét tiếng do phần đông hang động như: hang Nước, hang Phòng Đá, hang Đá Đen, hang Ấm, hang Sương Mai, hang Trúc Tím... Mỗi năm, tất cả hàng vạn khác nước ngoài mang đến du lịch thăm quan win cảnh, cơ mà vào bảy ngọn gàng núi thì ngọn Thiên Trụ Phong được ít người lui tới duy nhất. Lý vì chưng là nơi trên đây ít hang với trường hợp gồm thì cũng chẳng lôi cuốn, kỳ ảo bằng sáu ngọn núi còn sót lại. Đó cũng là nguyên nhân nhằm Tứ ác ma giấu gia sản trộm cướp của mình. Do không tồn tại phần họa đồ dùng thiết bị tư yêu cầu đàn Phiêu Trần nên chia nhau lục rà soát ngọn gàng núi cao ráo nlỗi cột chống ttách này. Mãi tám hôm sau chúng ta bắt đầu phát hiện một vị trí khả nghi. Đó là một trong bình đài nằm trên độ dài tía chục trượng, con quay phương diện về phía núi Tượng cóc ba chân làm việc phía Tây. Người vạc hiện lại đó là cậu bé nhỏ Phỉ nhi. Phỉ nhi nằng nặc đòi theo, viện cớ mình sức mạnh rộng người và quen thuộc leo trèo sườn núi hiểm trsinh sống Kỳ Liên sơn. Phiêu Trần thấy cậu bé vượt tha thiết, đành đồng ý chấp thuận. Và cả Tiêu Tương Thần Nữ cũng van nài được tsay mê gia nhằm lo nhà hàng siêu thị mang đến phần đa tín đồ. Nàng cùng Tiểu quận chúa vất vả phục dịch các nam nhân và từ bỏ hỏi vày sao Quận di Hà Vân bích lại luôn luôn hậm hực cùng với mình? Giữa giờ Thân ngày nhị mươi tứ tháng tía, Phỉ nhi chạy đến nói với Phiêu Trần : - Prúc thân! Hài nhi lên sườn núi tê kiếm tìm kiếm, bỗng nhiên thấy tự sườn núi xạ ra một luồng tia nắng bùng cháy rực rỡ. Phiêu Trần phấn chấn, bảo cậu nhỏ nhắn dẫn nhịn nhường. lúc mang đến địa điểm, phái mạnh còn kịp nhận biết ánh sáng kỳ cục phủ nhoáng sau bãi đá ngổn ngang. Lát sau luồng ánh nắng bặt tăm cùng sương mù bao bọc kín vùng loạn thạch. Phiêu Trần ngẩn tín đồ suy nghĩ, đoán thù rằng một viên bảo thạch nào này đã rơi rớt sống con đường vào cùng chiếu ánh dương khiến cho hiện tượng lạ này. Csản phẩm hú lên cao vút ít, hotline đầy đủ tín đồ đến. Dưới chân núi, Tiểu quận chúa hoảng loạn hỏi Tư Đồ Lan : - Dường như họ đã đưa ra kho báu, lẽ nào họ lại Chịu đựng sinh hoạt bên dưới này? Tiêu Tương Thần Nữ mỉm mỉm cười : - Nếu Quận Di ý muốn lên xem, tè tức xin được cõng tín đồ. Hà Vân Bích là gái đài trang khuê những, chân tay yếu ớt ớt, cần thiết trèo lên núi được. Nay nghe Tư Đồ Lan nói vậy, phấn chấn đáp cụt ngủng : - Hay lắm! Pthánh thiện ngươi vậy! Thần phụ nữ khom xuống để Tiểu quận chúa trèo lên lưng. Đôi mông nảy nsinh sống căng tròn của phái nữ khiến Hà Vân Bích tị tỵ, tuy nhiên ko nói gì. Trong thời gian Tư Đồ Lan thừa quãng đường núi, Tiểu quận chúa nằm ở tnóng sườn lưng mềm mịn, kiên cố của đàn bà. Quận chúa nghe mùi mừi hương ngát lan ra từ cổ kẻ cõng bản thân, đột nhiên ko dằn được lòng thò tay sờ nắn nhũ phong Tư Đồ Lan. Vân Bích kinh ngạc thấy lúc ngực Tư Đồ Lan Tuy to bự tuy vậy săn uống chắc hẳn. Tư Đồ Lan đang quen nhẫn nhục trước bà dì ck trái tính trái nết này đề nghị gặm môi chịu đựng đựng. Hà Vân Bích thì thầm hỏi : - Ngươi vẫn nhì đời chồng sao thân thể không trở nên xấu đi? Thần thiếu nữ thẹn thùng đáp : - Tiểu tức liên tục luyện võ công phải giữ được tuổi xuân. Tiểu quận chúa thnghỉ ngơi nhiều năm : - Thế thì ta cũng đề xuất học tập võ công bắt đầu được! Ngươi dạy ta nhé! Tư Dồ Lan mỉm cười rúc rích : - Điệt tức vẫn sẵn sàng, mà lại chỉ hại Quận di ko Chịu buồn bã được thôi. Hai phái nữ nhân lên đến mức khu vực thì đàn Phiêu Trần vẫn còn đó luận bàn. Sở Quyền vuốt râu nói : - Chúng ta đầy đủ dốt về trận pháp, biết đâu là chủ yếu hay phản nghịch cơ mà đoán ra con số không đủ. Phiêu Trần cả quyết : - Hài nhi sẽ demo một phen. Với dây chão buộc sườn lưng, chẳng lẽ lại bị lạc được? Csản phẩm hăm hlàm việc cột đầu dây chão vào thắt lưng rồi tiến vào trận. Một phiêu bạt xấu khiến Tư Đồ Lan rùng bản thân. Nàng buột miệng : - Tướng công! Nếu trong trận gồm gài Địch Lôi thì sao? Quê Thần nữ ở Hành Dương, ngay gần cùng với mỏ đá cần cảnh sử dụng hỏa dược phá núi đang in đậm trong thâm tâm. Phiêu Trần đình bộ, cười cợt bảo : - Nương tử khéo lo xa. Sách Siêu chẳng nói chẳng rằng, vác một tảng đá Khủng bằng quả dưa hấu, quẳng đại vào thạch trận. Một tiếng nổ khiếp hồn vang lên khiến cho lòng fan choáng váng. Kyên ổn Nhãn Điêu thở phào đánh giá cao : - Nếu không tồn tại lời Lan nhi nhắc nhở thì mạng của Trần nhi sẽ nặng nề bảo toàn. Hà vương gia mỉm cười khanh hao khách hàng : - Không số đông cứu giúp được Trần nhi nhưng cháu dâu của ta sẽ đã cho thấy cách phá trận. Lão khom xuống vác đá quăng vào, hồ hết fan gọi ý làm theo. Hàng trăm phát nổ nối nhau có tác dụng chấn động cả vùng núi vắng tanh. Khói lớp bụi bốc lên mịt mù, nhưng lát sau lắng xuống nhằm lộ một đụng khẩu trên vách núi, bí quyết đấy chỉ chừng mười lăm trượng. Sách Siêu mỉm cười khà khà : - Tứ ác ma chôn hỏa dược để đảm bảo an toàn trận pháp, ngạc nhiên lại là phương tiện để chúng ta phá trận. Dứt lời lão tung mình tiến vào bằng phương pháp nhảy trên đầu phần nhiều tảng đá. Cả đoàn theo chân lão, an toàn đến được cửa đánh hễ. Sách Siêu nhiệt huyết lao vào, chỉ rộng trượng vẫn tung mình trsinh sống ra, mặt tái mét : - Trong hang có độc! Lão ngồi ngay lập tức xuống, uống ngay thức thì năm viện giải độc đan với vận công trục độc. Mọi bạn lo ngại chờ xem hiệu quả. Hai khắc sau, Dạ Tri Thù mngơi nghỉ đôi mắt cười khì : - May mà lại ta phát hiện nay mau chóng, nếu đi thêm vài bước, cứng cáp vẫn bỏ mạng rồi. Phiêu Trần gật gù : - Hài nhi là Độc Nhân, lẽ làm sao lại sợ độc chưởng trọn vào hang? Csản phẩm chậm rãi vước vào, vừa đi vừa kiểm soát khung hình. Thấy không có gì quá lạ, Phiêu Trần bạo dạn tiến nhanh. Thấy phái mạnh mất dạng, Sở Quyền luýnh quýnh Call vang : - Trần nhi! Con tất cả sao không? Phiêu Trần vội vàng đáp : - Prúc thân im tâm! Hài nhi vẫn an toàn. Đường vào hang chỉ sâu chừng mươi trượng, đoạn cuối là một trong những thạch đụng, rộng rãi, đầy phần lớn thạch nhũ trắng muốt, vẫn nhàn nhã nhỏ từng giọt nước xuống nền hang. Trên vách đụng trước phương diện Phiêu Trần là 1 trong những vệt rêu xanh hình chữ nhật. Khe cửa không khkhông nhiều nên nhét đầy bụi đất, là môi trường tốt cho loại rong đá. Phiêu Trần hoan lạc bước đến quan liêu tiếp giáp. Cmặt hàng nhận thấy cạnh khe núi mé hữu có chín ô nhỏ bằng đá Đại Lý, đan xen nhị color đen trắng. Phiêu Trần nhíu mi, ấn khẽ vào ô máy sáu, thấy vị trí ấy bị lõm xuống. Csản phẩm yen vai trung phong ấn thêm ô sản phẩm công nghệ hai với trang bị tám. Nhưng còn một ô sau cùng đại trượng phu đắn đo nên lựa chọn nạm nào? Phiêu Trần trầm ngâm lưu ý đến, rứa tưởng tượng ra tính biện pháp của Hạc lão nhân, nhà của phần họa thiết bị còn thiếu. Chàng căng óc xem xét đến toát mồ hôi mà lại vẫn không tìm ra con số tương thích. Bỗng một ý niệm lóe lên : - Nếu trên mhình họa sau cuối cơ không tồn tại số nào thì sao? Phiêu Trần tức khắc xuống tấn, kê vai vào mxay cửa đẩy mạnh. Kỳ diệu vắt, cửa nhà đá nngốc cân kêu rnạp năng lượng rắc và hoạt động, cuối cùng mngơi nghỉ toang ra. Cmặt hàng bật hỏa tập soi mặt đường rồi lao vào thạch thất. Vật trước tiên cánh mày râu thấy được chính là gần như hỏa dược đặt cạnh cửa ngõ, gồm dây nối với cùng một vỏ hộp đồng trên tường. Xem ra hộp đồng này nằm hướng ngang sau chín ô gạch men bên phía ngoài. Nếu đàn ông quyên sinh bnóng thêm một ô nào kia, ko chừng vị trí phía trên đã thành tro vết mờ do bụi. Phiêu Trần thsống phào, bước xung quanh chăm chú mười lăm rương gỗ béo vẫn nằm ngay ngắn trên sàn phòng đá. Cmặt hàng xuất hiện thêm, chói mắt bởi ánh chiếu tỏa nắng của hàng ngàn viên bảo thạch đầy đủ màu, cùng đều thỏi đá quý đỏ rực. Phiêu Trần nhấc test một rương ước luợng độ trăm cân nặng, điều đó toàn bô một nlẩn thẩn năm trăm cân. Cmặt hàng vác từng rương ra bên ngoài mang đến lũ Ssống Quyền trút bỏ vào bên trong túi vải dầy. Sau kia Phiêu Trần trả đa số rương ko về khu vực cũ với đóng cửa lại. Chỉ vài tháng nữa cỏ sẽ mọc đầy thạch trận trước cửa hang cùng kẻ đến sau sẽ không phân biệt dấu tích của các vụ nổ, chỉ nhận định rằng đấy chỉ là 1 trong đám loàn thạch vô nghĩa. Chiều ngày mùng năm mon tư, đoàn người về mang đến Trường Sa, chứa không còn cả bố mươi túi châu báu, đá quý ngọc vào mật thất vào Vương bao phủ. Mấy bữa sau, Thiên Xảo chân nhân nhờ vào fan sở hữu tlỗi đến Slàm việc gia trang. Trong tlỗi có vẻ như phần tứ họa đồ gia dụng nhưng Bàng Tinc Hải đang nắm dữ. Quả thực là bên cạnh ngọn núi Thiên Trụ với một chnóng nhỏ dại bên dưới chân, không hề một con số làm sao nữa. Sách Siêu nhảy cười : - Làm sao mà Trần nhi lại đân oán được không có số sản phẩm tự? Nếu là lão phu thì sẽ lựa chọn đại một số lượng nào kia rồi. Phiêu Trần mỉm cười cợt đáp : - Hài nhi chỉ gặp mặt may đấy thôi! khi suy nghĩ mãi chẳng ra, hài nhi tự hỏi rằng nó bao gồm vĩnh cửu hay không? Chàng coi kỹ thư của sư phú, rồi cau mày bảo : - May mà lại họ đã nhanh khô tay, Khổng Tước bang cùng Thần Kiếm bang đã liên kết từ trước khi Mục Phi Long tiến công Quy Sơn. Họ Mục đã làm được đem lại Bặc Sơn với được họ Bàng sử dụng Tỵ Độc châu cứu vớt mạng.

Chuyên mục: Du lịch