Sự tích quan thế âm bồ tát

     
*
*
Đức quan tiền Âm phái nam Hải trú ngụ ở biển cả Nam Hải. Ngài thường thường xuất hiện ở miền duyên hải Việt Nam. Ngài xuất thân là một cô công chúa, thương hiệu là Diệu Thiện, nên cũng rất được gọi là Quam Âm Diệu Thiện. Công chúa không hẳn là người việt nam mà là bạn nước Hưng Lâm phía Đông Thiên Trúc.

Bạn đang xem: Sự tích quan thế âm bồ tát


Công chúa tất cả hai fan chị. Chị đầu tên là Diệu Thanh, chị kế thương hiệu là Diệu Âm. Ba bà bầu đều là những người thông minh, hiền từ và bao gồm hiếu với thân phụ mẹ. Vua Diệu Trang Vương cùng Hoàng Hậu không tồn tại con trai, đề nghị rất cưng quý ba cô công chúa này. Không có hoàng tử nhằm nối nghiệp, Vua định tìm phò mã (phò mã là nhỏ rễ của Vua) cho bố cô công chúa, nghĩ rằng sau này sẽ chọn một trong bố người để trao truyền ngôi báu. Hai công chúa Diệu Thanh cùng Diệu Âm, tuy đã từng đi lấy chồng nhưng bởi cung phủ của mình rất gần cho nên thỉnh thoảng vẫn còn đến thăm bà bầu và em gái. Công chúa Diệu Thiện đẹp lắm. Tóc thiếu nữ như mây, da thanh nữ như tuyết, miệng thiếu phụ như sen. Vày là công chúa thứ ba nên con gái thường được dân chúng call là Chúa Ba. Chúa bố không ưa cư trú một ngày dài trong cung điện. Nữ giới thường xin Vua và thê thiếp đi ra bên ngoài tiếp xúc cùng với dân chúng để xem thần dân của thân phụ nàng làm việc ra sao, với cuộc đời của mình có các vui khổ nào. Bởi vì vậy Chúa cha biết được rất nhiều khía cạnh của cuộc sống dân dã. Bạn nữ thấy được tình trạng bần hàn bệnh tật cùng bất công trong buôn bản hội. Cũng nhưPhật ưa thích Ca ngày xưa, Chúa ba thao thức muốn làm được một cái gì để cho cuộc đời bớt khổ. Từ thuở còn thơ ấu nàng sẽ biết yêu quý người. Một hôm đi chơi ngoài cửa thành với hai chị, Diệu Thiện vẫn bảo quân hầu lấy hết phần bánh và phần xôi của bản thân mình mà phân phát cho các đứa trẻ con đói mặt đường. Năm kia Diệu Thiện mới tất cả bảy tuổi. Bao gồm Diệu Thiện đã chạy tới và tự đưa vậy xôi bên trên tay của chính mình cho một em nhỏ bé gái thuộc tuổi, áo quần rách rưới rưới và thuộc cấp teo lại bởi thiếu ăn. Bao gồm lần chủ yếu mắt Diệu Thiện phát hiện ra một thiếu thốn phụ với đứa hài nhi của bà vào tay, vừa đi lang thang ngoài đường vừa khóc. Đứa bé bỏng đã chết do thiếu thức nạp năng lượng và dung dịch men.

Từ đó, mỗi lần được phép đi ra cửa ngõ thành để chơi, Diệu Thiện thường xuyên lén rước theo thóc lúa và vải bô vào kho để chia khuyến mãi cho những gia đình nghèo khổ. Hai chị Diệu Thanh với Diệu Âm khi nào cũng chiều em và không bao giờ mách lại điều ấy với Vua và Hoàng Hậu. Bạn lính hầu tấn công xe ngựa chiến cho cha chị em đi chơi cũng không lúc nào dám thóc mách.Ảnh minh họa.

Từ ngày nhị chị lớn lên và đi lấy chồng, Diệu Thiện không thể được phép đi ra ngoài thành nữa. Dẫu vậy trong trí thiếu nữ cảnh tượng bần cùng và bị bệnh của dân chúng vẫn còn in rõ. Công chúa trường đoản cú nhủ trong tương lai trở thành bạn lớn bản thân sẽ nỗ lực làm mọi cách để giúp nước góp dân.

Từ mấy trong năm này ngoài thì giờ học hành và thêu may, công chúa chỉ biết thơ thẩn 1 mình trong hoa viên. Sân vườn thượng uyển là nơi công chúa xuất xắc đến đi dạo và ngồi trầm bốn tìm biện pháp cứu khổ mang lại đời.

Năm Chúa cha được tròn mười chín tuổi, Vua cùng Hoàng Hậu mong muốn tìm người để lập phò mã đồ vật ba. Một hôm Vua hotline công chúa vào cùng bảo:

- Con đang đi tới tuổi rước chồng. Vào triều có nhiều vị quan liêu văn và quan võ còn con trẻ tuổi, bé thấy bao gồm ai ưng ý thì cứ cho ta biết, ta sẽ chọn người đó.

Chúa tía đã từng cân nhắc về vấn đề đó rồi. Con gái quỳ xuống tâu với Vua:

- con xin phép phụ hoàng cho con xuất gia đi tu. Con không muốn lấy chồng.

Chúa bố đã tạo nên được điều nữ ấp ủ trong tâm từ lâu. Chúa biết vậy nào là đời sống của một cô công chúa có chồng. Nhị chị Diệu Thanh với Diệu Âm từ ngày lấy ông xã đã trở yêu cầu rất bận rộn. Các lần đến thăm nàng, bọn họ chỉ sống lại được nhiều lắm là một trong những khắc, cùng chị em không hề có cơ hội cười chơi và vui chơi trong vườn cửa thượng uyển như ngày xưa. Cả ba chị em gần đây đã không còn tiếp xúc được với cuộc sống đời thường dân chúng bên ngoài nữa. Chúa bố không xem xét tới việc chồng con. Thiếu nữ chỉ suy nghĩ tới vấn đề cứu tín đồ và góp đời. Cô bé nghĩ rằng lấy ông xã tức là từ giam mình vào vào một cố gắng giới bé dại hẹp.

Nàng ghi nhớ hồi nhỏ dại có lần thoát khỏi nội thành nàng chạm mặt một ni cô đang chăm sóc và rửa ghẻ cho mấy đứa trẻ em em. Cô bé nghĩ nếu như đi tu có tác dụng ni cô thì cô gái cũng sẽ có thể gần gũi được hầu hết người khổ cực để hỗ trợ họ. Bởi vậy Diệu Thiện sẽ tâu cùng với Vua là nàng ao ước đi tu.

Nghe đàn bà đòi đi tu Vua lag mình. Vua không hiểu biết được Chúa Ba. Vua thường mắc việc triều đình do đó ít tất cả thì giờ gần gũi các con. Vua cho là công chúa sinh chứng. Vua bảo Diệu Thiện:

- cuộc đời của người tu hành đau đớn lắm, con không chịu đựng được đâu. Cuộc đời vua chúa là cuộc đời vui tươi nhất trong lúc cuộc đời của người tu hành là cuộc đời khổ nhất. Con là nhỏ vua, lý do lại nghĩ cho chuyện tu hành? Con bắt buộc nghĩ lại với vâng lời cha.

Chúa ba vẫn quỳ dưới gối Vua. Chúa thong thả trình bày cho Vua nghe tất cả nỗi lòng của Chúa. Nhưng lại Vua vẫn không hiểu biết nhiều được Diệu Thiện. Vua cho là đàn bà cứng đầu. Xưa nay, chưa xuất hiện ai dám trái lời Vua như Công Chúa. Vua nổi cơn lôi đình, đòi rước Công Chúa ra chém đầu. Hậu phi khóc lạy mãi Vua new tha. Theo lời khuyên của Hoàng Hậu, Vua đày Công Chúa ra sân vườn thượng uyển, cấm đoán Công Chúa sinh sống trong hoàng cung nữa. Vua cho là sau một vài ngày sống cảnh màn trời chiếu khu đất Công Chúa sẽ vứt ý định xuất gia. Hàng ngày một lần, quân hầu lấy ra mang đến Công Chúa một dĩa cơm và một đĩa muối hạt mè, thức ăn uống phổ thông của những chùa chiền trong nước.

Sau một mon sống làm việc ngự viên, Chúa tía vẫn không vứt ý định xuất gia. đàn bà còn cảm thấy dễ chịu hơn cả ở trong cung điện. Người vợ tập thiền tọa và đi thiền hành. Chị em học dùng cuốc xẻng với cào để chăm bón những khóm hoa và những bụi trúc. Nàng ăn uống cơm với muối bột mè rất ngon miệng. Cung phi và nhì chị tất cả tới thăm và khuyên nhủ con gái bỏ ý định xuất gia nhưng chổ chính giữa nguyện cô gái vẫn không thể suy suyển. Thấy chiến thuật đày ra vườn hoa không có hiệu quả, Vua tìm chiến thuật khác. Vua được cho phép Chúa cha đi cộng sự xuất gia tại miếu Vũ Đoài ở gớm đô, và mật lệnh đến Hoà Thượng trú trì miếu này đề xuất bắt Chúa Ba thao tác rất vất vả để cô bé thối chí. Được Vua đến đi tu Chúa tía mừng rỡ. Cô gái được thụ giới tại chùa Vũ Đoài làm ni cô. Chùa to lắm. Có cả mấy trăm tăng ni. Chúa ba được ở bình thường với chư Ni bên ni viện. Chúa cần thức dậy lúc tía giờ sáng. đề xuất chấp tác từ ba giờ sáng mang lại mười một giờ đồng hồ khuya. Phải gánh nước, giã gạo, trồng khoai, nấu bếp và cọ chén.

Xem thêm: Đúc Kết Kinh Nghiệm Du Lịch Tự Túc Nhật Bản, Kinh Nghiệm Đi Du Lịch Nhật Tự Túc

Công vấn đề giao mang đến Diệu Thiện là công việc của tía hay bốn người. Các ni cô được lệnh không có ai được trợ giúp Chúa Ba. Ngoài quá trình chấp tác, Diệu Thiện còn phải học kinh với bái sám nữa. Nào khiếp Lăng Nghiêm, nào dụng cụ Sa Di, như thế nào Luận Khởi Tín. Công Chúa tìm ra được giải pháp vừa nhặt rau vừa học bài, vừa cuốc đất vừa ôn kinh. Có mấy ni cô trẻ thấy Chúa Ba thao tác làm việc nặng thừa sinh lòng yêu thương cảm. Bọn họ lén lút giúp Chúa Ba. Lúc Chúa bố ra giếng gánh nước, trong nhà họ vo gạo với rửa rau mang lại Chúa. Khi trở lại giếng nước, Chúa bố đã thấy có hai thùng nước đầy sẵn, chỉ việc gánh về. Vào chùa bạn ta đồn là bao gồm rồng tới lấy nước góp Chúa và tất cả chim tới nhặt rau cụ Chúa. Tuy làm việc suốt ngày cơ mà Chúa ba vẫn học thuộc ghê luận như hầu như người; gồm khi lại thông suốt kinh luận rộng mọi người là khác. Sáu mon trôi qua, không thấy Công Chúa nản lòng, Vua lại nổi trận lôi đình. Vua cho là Hòa Thượng trú trì đã không tuân lệnh Vua và đã dung túng thiếu Công Chúa. Vua truyền lệnh đốt chùa.

Vào một tối không trăng sao, cơ hội chư Tăng chùa Vũ Đoài còn trong giờ chỉ tịnh, bộ đội nhà Vua tới bao vây chùa rồi phóng hỏa đốt chùa. Ngọn lửa bốc cao. Tiếng bạn la ơi ới. Sư ni Diệu Thiện được một bạn đồng tu cho biết là bộ đội của Vua đã có được lệnh cho tới đốt chùa. Sư ni chạy ra thì thấy lửa vẫn cháy lan cho tới tăng đường. Nô lệ vây quanh không cho tăng ni chạy thoát. Bọn họ được lệnh đốt chùa và đốt luôn cả mấy trăm tăng ni, trong đó có cả ni sư Diệu Thiện.

Chúa tía rơi nước mắt nghĩ rằng vị mình mà tất cả tăng ni trong miếu đều sẽ ảnh hưởng chết oan. Bà lẹo tay lại thành búp sen, triệu tập tâm ý và ước cứu tới chư Phật cùng chư ý trung nhân Tát mười phương. Rồi bà cắn ngón tay út cho ra máu và rẩy giọt máu vào trong lửa. Đột nhiên bên trên trời có tiếng sấm đụng và mưa buông bỏ xuống ào ào. Lửa tắt. Quân bộ đội nhà Vua cũng trở thành ướt. Chúng ta rút về. Sáng ngày hôm sau, chúng ta tâu từ sự cùng với Vua.

Vua giận dữ tới cực điểm. Vua truyền lệnh bắt lấy Chúa ba và rước chém ngay lập tức vào tối đêm hôm ấy tại pháp trường sinh sống ngoại thành. Hoàng hậu van xin đến biện pháp mấy, Vua cũng không giảm giận. Hai công chúa Diệu Âm và Diệu Thanh quỳ bên dưới chân Vua mà khóc lóc đến bí quyết mấy, Vua cũng không thay đổi ý. Dân chúng xôn xao. Tối hôm kia hàng chục ngàn con người kéo nhau cho tới pháp ngôi trường để cầu nguyện cho Chúa Ba. Vua Diệu Trang vương đích thân cho tới pháp trường để tận mắt chứng kiến cái chết của nàng công chúa mà Vua cho là bất trung bất hiếu. Đèn đuốc sáng trưng. Sư ni Diệu Thiện, hai tay bị trói ẩn dưới lưng, được nhì tên quân nhân điệu ra giữa pháp trường. Ni cô thản nhiên niệm Phật ước cho Vua phụ thân thoát khỏi nghiệp báo. Dân bọn chúng vòng trong tầm ngoài khóc như ri.

Đã mang lại giờ xử trảm. Sau lệnh của trảm quan, cha hồi trống nổi lên, dõng dạc. Chúa tía đang quỳ giữa pháp trường, đầu cúi xuống, cổ chuyển ra, đón đợi lưỡi dao của bạn đao bao phủ đang đứng một bên. Hồi trống thứ tía vừa chấm dứt, đao tủ thủ vừa đưa cái dao sáng sủa loáng lên cao thì một trận cuồng phong thổi tới làm tắt không còn đèn đuốc sinh hoạt pháp trường. Một bé bạch hổ ở đâu phóng tới với gầm lên làm mọi fan kinh hãi lùi lại. Đao bao phủ thủ khuất tất cả mặt mày; lưỡi trảm đao của ông ta rơi xuống đất nghe keng một cái.

Khi đèn đuốc được thắp quay lại thì fan ta không hề thấy ni sư Diệu Thiện ở chỗ nào nữa. Ai ai cũng nói rằng cọp white đã nhẩy vào và mang Công Chúa đi rồi.

Bạch Hổ mang Chúa cha vào rừng, lên núi rồi đi xa, khôn xiết xa, vượt biên trái phép giới nước Hưng Lâm và tăng trưởng miền cao nguyên của một nước lạ. Cho tới một dãy núi, cọp đặt Công Chúa ở xuống tại 1 cội cây rồi quăng quật đi. Chúa tía thiêm thiếp, nằm mê thấy mình tới cõi Âm. Phái nữ được hai tên quỷ sứ dẫn đi coi các cửa ngục tù dưới địa ngục và chứng kiến những hình phạt của các tội nhân. Những người dân này hồi còn sống trên dương thế đã tạo nên sự nhiều tội ác buộc phải nay xuống âm ti bị quỷ sứ

hành hình. Tín đồ nói dối thì bị kéo lưỡi; tín đồ sát nhân thì bị liệng lách vào rừng gươm giáo; bạn bất hiếu bị đội vòng lửa, fan ích kỷ bị nhốt suốt cả ngày đêm trong một căn phòng u tối, fan chế tạo buôn bán võ khí bị ôm mọi viên pháo nổ mang lại tan xương nát thịt; bạn tham lam bị buộc phải ăn những viên fe nung đỏ; người hung ác bị ôm các cột đồng nóng bỏng, domain authority thịt bọn họ cháy xém, làm cất cánh lên một hương thơm khét lẹt. Chúa bố nghĩ là tôi đã chết cùng hiện hai tên quỷ sứ đầu trâu mặt chiến mã đang chuyển mình tới một ở đâu dưới âm phủ. Toàn bộ những thương hiệu quỷ sứ dưới địa ngục đều có vẻ tàn ác; riêng nhị tên quỷ sứ dẫn người vợ đi thì lại vô cùng lễ phép. Chúa cha lên giờ hỏi chúng để xem chúng đang dẫn con gái đi đâu. Một tên trả lời:

- Bạch Ni Cô, ni cô chưa bị tiêu diệt đâu. Vua Diêm Vương mong muốn mời ni sư xuống thăm cõi Âm cho thấy thêm và luôn luôn dịp để Vua được chạm mặt gỡ Ni Cô. Chúng bé đang đưa Ni Cô đến chạm mặt ngài...

Một lát sau, Chúa cha vào đến hoàng cung thâm nghiêm của Diêm Chúa. Ở phía trên mọi fan đều lễ phép. Diêm Chúa trường đoản cú thân ra cổng điện để đón Chúa bố vào. Ông cũng biết chắp tay thành búp sen để kính chào Diệu Thiện. Vua cõi Âm mời Chúa tía uống trà rồi truyền quân hầu mang lên dâng một trái đào. Trái đào được bỏ lên một cái khay bởi ngọc. Vua thân yêu mời Ni Cô nạp năng lượng đào, nói rằng đó là một trái đào tiên, lấn vào thì phục hồi được sức khỏe.

Vua hỏi thăm Chúa bố để biết đàn bà đã được đi coi qua đông đảo cảnh tượng địa ngục chưa. Nghe Vua hỏi, Diệu Thiện lưu giữ lại toàn bộ những cảnh tượng nhức thương với hãi hùng mà con gái vừa thấy. Cô gái thương xót mang lại chảy nước mắt. Ni Cô lẹo tay nhắm đôi mắt lại cùng phát nguyện cứu vớt độ cho đều loài. Định lực của Công Chúa khôn cùng mạnh; trung khu niệm của Công Chúa siêu thành; làm cho thế giới âm ti rúng động. Giờ kêu thương của bọn chúng sanh tự nhiên bặt dứt. Diêm Chúa chắp tay khen ngợi:

- Đức tự bi của Ngài thật rộng lớn và mầu nhiệm. đều cảnh khổ dưới âm phủ đã giảm sút rất các nhờ trọng tâm lực của Ngài. Thôi, quả nhân không đủ can đảm giữ Ngài lâu. Xin cho tất cả những người đưa Ngài quay trở lại dương thế. Trái nhân tin chắc rằng Ngài đang tu hành khôn cùng tinh tiến với sẽ thành đạo ngay lập tức nội vào kiếp này.

Nói xong, Vua bảo nhì tên quỷ sứ đưa Chúa ba về trần. Quan sát lại, Chúa ba thấy nhì tên quỷ sứ không thể là đầu trâu mặt ngựa chiến nữa. Bọn họ đã biến chuyển hình thành những người dân thường, khía cạnh mũi hiền đức lành. Họ đưa Chúa tía vượt qua mười cửa ngõ ngục. Toàn bộ những cảnh tượng não lòng cơ mà Chúa thấy trước đây đã trọn vẹn biến mất. Địa ngục đã trở thành một vị trí yên tĩnh và vắng vẻ. Tới một cây cầu bắc ngang qua sông, hai người lính hầu chắp tay thưa cùng với Chúa ba rằng bên kia sông là dương trần với bà chỉ cần vượt qua cầu là tới. Họ được lệnh ko được sang bên đó bờ. Chúa ba cám ơn hai bạn rồi nhẹ tiến bước cầu. Cho tới giữa ước nhìn xuống nước, Chúa thấy nước tan xiết quá. Giường mặt, Chúa sẩy chân rơi xuống sông. Vừa lúc ấy thì Chúa thức giấc dậy.

Ni cô Diệu Thiện tỉnh mới lớn thấy mình đã nằm bên trên núi, vào một trơn cây, nhì tay bị trói sau lưng. Nữ giới nhớ lại gần như gì đã xẩy ra cho mình. Quân nhân của Vua thân phụ tới đốt chùa. Mình bị Vua phụ vương đem ra xử chém. Cọp trắng lao vào pháp trường sở hữu mình đi. Mình ngất xỉu đi trên sống lưng cọp. Rồi mình chiêm bao thấy xuống thăm cõi Âm. Đây là đâu? Công Chúa tự hỏi. Hoàn toàn có thể là cọp trắng đã đem mình lên đây. Chúa cảm xúc dây trói nhị tay mình rất lỏng lẻo. Ko nỡ để thanh nữ bị đau, bạn lính vẫn chỉ quấn dây quanh nhị cổ tay thiếu phụ cho bao gồm lệ. Lần gỡ một hồi, ni sư Diệu Thiện toá được tay ra. Vừa lúc đó có nhạc con ngữa văng vẳng. Sư ni vừa đứng được mới lớn trước khía cạnh cô lộ diện một người trai con trẻ dung mạo khôi ngô, tay cụ cương ngựa, theo sau là 1 trong những con con ngữa hồng. Tín đồ đó cúi đầu chào. Công Chúa lẹo hai tay đáp lễ. Người đó hỏi thăm Công Chúa là ai, vì sao lại đứng 1 mình trên vùng núi non hiu quạnh quẽ này.

Công Chúa Diệu Thiện kể cho tất cả những người kia nghe về thân nỗ lực mình. Fan trai con trẻ nói cho Công Chúa biết là hiện tại Công Chúa vẫn ở vào địa phận nước Đại Việt trên dãy núi Tam Đảo ở trong địa phận tỉnh tô La. Người đang thủ thỉ với Công Chúa là Hoàng Tử nước Đại Việt thương hiệu là Lý Phật Mã, đang 1 mình một chiến mã dạo chơi phần đông nơi non nước lử thử của quê hương chàng. Nghe chuyện Công Chúa, Hoàng Tử siêu lấy có tác dụng thương cảm. Tuy vẫn xuất gia và ăn diện nâu sồng, Công Chúa vẫn đẹp mắt như hồ nước sen một buổi sớm mai. Hoàng Tử mong hôn cùng với Công Chúa, nói rằng ví như Công Chúa bởi lòng, phái mạnh sẽ đưa Công Chúa về thành Thăng Long để trình với cha là Vua Lý Thái Tổ. Chúa tía thưa cùng với Hoàng Tử Đại Việt là nàng đã duy nhất quyết ước ao sống cuộc sống xuất gia rồi. Thái tử Phật Mã cũng là fan Phật tử đề xuất hiểu ngay và cực kỳ kính trọng chí nguyện xuất gia của Chúa. Quý ông nói:

- Vậy thì xin Công Chúa sinh hoạt lại nước Đại Việt nhưng tu hành tính đến khi thành đạo, đừng bao gồm trở về bên cạnh quý quốc mà chạm mặt hiểm nguy. Từ thời điểm cách đây chừng mấy ngày đường, tất cả một động đá khôn cùng đẹp, gọi là Động mùi hương Tích. Trường hợp Công Chúa bằng lòng, tôi sẽ đưa Công Chúa về kia để nhưng ẩn tu. Động hương thơm Tích thuộc về địa phận làng Dục Khê, ở phủ Mỹ Đức, tỉnh giấc Hà Đông. Tôi sẽ tới đấy hai lần với thấy vùng đó là một trong những nơi tu hành hết sức thuận lợi.


Chuyên mục: Du lịch