Sự tích nàng tô thị

     
Nếu ai đã từng leo lên đỉnh Núi Bà (Bình Định), núi M’drak (Đắk Lắk), núi Nhồi (Thanh Hóa), bờ khe Giai, phiên bản Cơ Lêc (Nghệ An), thị trấn Đồng Đăng (Lạng Sơn), đều bắt gặp những hòn đá có hình dáng như một thiếu thốn phụ ôm con chờ chồng. Dân gian gọi đó là hòn Vọng phu.

Bạn đang xem: Sự tích nàng tô thị


Sự tích về hòn Vọng phu thì có khá nhiều nhưng sự tích truyền miệng kể về một người đàn bà chờ ck hóa đá làm việc miền Bắc được không ít người biết hơn cả. Đây là 1 trong những câu chuyện cảm cồn về tình yêu, sự thuỷ bình thường của bạn phụ nữ, mà lại ẩn sâu bên phía trong câu chuyện chính là một sự thật đau lòng cho xót xa… thanh nữ Tô Thị trong mẩu truyện đã lấy nhầm bao gồm anh trai bản thân làm ông chồng và bởi vì biết được thực sự chua xót này, anh bạn nữ đã phải khăn gói ra đi để thiếu phụ chờ đến hóa đá. Vẫn biết đây chỉ là sự việc tích để ca tụng sự thủy phổ biến của người thanh nữ nhưng dưới góc độ pháp luật, hành động của bằng hữu nàng sơn Thị ko thể không trở nên xử lý!

Ngày xưa sống trấn khiếp Bắc có một người lũ bà góa ông xã từ sớm, ngày ngày đi tìm cua bắt ốc nhằm nuôi nhì con: một trai, một gái. Trong khi mẹ ra đồng, đánh Văn, đứa đàn ông độ mười tuổi cùng Tô Thị, đứa phụ nữ chừng tám tuổi, ở trong nhà tha hồ nghịch nghịch với nhau, không có ai ngăn nổi.

Một hôm, đánh Văn chơi ném đá, rồi băn khoăn ném vậy nào trúng tức thì vào giữa đầu em. Sơn Thị xẻ vật xuống đất, ngất đi, huyết chảy lênh láng. Sơn Văn thấy nuốm sợ quá, chạy một mạch ra đường, không đủ can đảm ngoái cổ lại.

May sao, sau khoản thời gian xảy ra tai nạn, một bà hàng xóm chạy sang lấy lá thuốc vết rịt mang lại Tô Thị, thế ngay được máu. Đến khi người người mẹ đi mò cua về thì thấy đàn bà đã ngồi dậy được.

Nhưng còn sơn Văn thì biệt tăm, ngày 1 ngày nhì cũng không thấy thằng nhỏ nhắn trở về, kiếm tìm khắp nơi cũng không thấy. Người chị em nhớ con, sinh ra bi tráng phiền, ngày 1 héo hon, chẳng bao lâu ốm nặng rồi chết, vứt lại sơn Thị một mình. Đứa con gái nhỏ được mấy bạn láng giềng cho ăn trong không nhiều ngày, rồi nhị vợ ck người công ty hàng cơm trắng đem đứa bé nhỏ về nuôi để sai vặt. Sau đó, nhì vợ ck người nhà hàng cơm lên xứ lạng ta mở hàng nem, lấy Tô Thị đi theo.

Lớn lên, sơn Thị xinh đẹp, lại nết na, siêng năng, nên được rất nhiều người để ý. Tích góp được ít vốn, phụ nữ nghĩ cách tự làm ăn lấy. Bấy giờ nhị vợ chồng người nhà hàng cơm đã có con cháu đỡ đần, nên những lúc nàng xin ra sinh hoạt riêng, phụ huynh nuôi phần đông ưng thuận.

Đã học được nghề có tác dụng nem, tô Thị ngay tức thì mở cửa hàng nem ngơi nghỉ Kỳ Lừa. Nữ làm nem hết sức khéo. Siêu thị của nàng hằng ngày một đông khách. Fan ta mang lại để trải nghiệm nem ngon, cũng đều có người vừa say mê nem vừa mê bóng mê gió cô hàng. Chiều khách thì thiệt là khéo chiều, nhưng mà cô hàng rất đứng đắn, khiến cho mọi tín đồ đều vị nể.

Xem thêm: Địa Điểm Du Lịch Biển Giá Rẻ, Check In 5 Cho Sinh Viên Nên Đi

Thấm thoắt đánh Thị sẽ hai mươi tuổi. Tuy có rất nhiều mối manh, nhưng nữ chưa thuận nơi nào. Một hôm, tất cả một bạn trẻ tuổi xung quanh hai mươi, vẻ người tuấn tú, lấy thuốc Bắc trường đoản cú Cao bằng về tp lạng sơn bán. Nghe nói sống Háng Ca tại Kỳ Lừa tất cả hàng nem ngon, lại có chỗ trọ rộng rãi, đấng mày râu liền tra cứu đến. Cánh mày râu thấy nem quả đúng là ngon và cô hàng cũng thiệt tươi giòn. Biết siêu thị một lần, hai lần, rồi cứ mỗi lần mang thuốc về tp. Lạng sơn bán, con trai lại cho hàng nem. Chàng tuổi teen và sơn Thị trở cần thân thiết, trước còn mến nhau, sau yêu thương nhau…

Hai fan lấy nhau được hơn một năm thì đánh Thị tất cả mang, sinh được một gái. Hai tình nhân nhau khôn cùng mực, lại đạt thêm mụn con, mối tình càng khăng khít.

Một hôm, người ông chồng về nhà, thì vk đang gội đầu ở không tính hè. Phái mạnh vừa bế nhỏ ngồi trên bực cửa xem bà xã gội đầu, vừa đề cập chuyện cho vợ nghe. Bỗng nhiên thấy đầu bà xã có loại sẹo to, phái mạnh nói: “Đầu mình bao gồm cái sẹo to, nạm mà bây chừ tôi new biết.

Thấy ck hỏi một cách ân cần, nhân vui câu chuyện, tô Thị kể tinh tế cho chồng nghe mọi chuyện xẩy ra hồi thanh nữ còn bé. Mẩu truyện càng đi sâu, người ông chồng càng lộ vẻ buồn. Trấn ghê Bắc, vị trí quê cũ, bạn anh đi mất tích, người mẹ chết, theo vợ chồng người công ty quán lên xứ Lạng, rồi ở luôn đây cho đến bây giờ…

Đau thương, buồn thảm, đấng mày râu tự nhủ thầm: “Sao mình lại không là 1 kẻ khác mà lại là sơn Văn! Thôi mình đã lấy lầm em ruột bản thân rồi!… nam nhi hồi lưu giữ lại mọi ngày xa xăm, mẫu ngày chàng lỡ tay ném đá vào đầu em, tưởng em chết, đề xuất đã chạy trốn, đi lang thang không dám trở về nhà, rồi được một người trung quốc buôn dung dịch Bắc đem đến nuôi sinh sống Trùng Khánh, thuộc tỉnh Cao Bằng. Béo lên, Văn theo họ cha nuôi là họ Lý. đấng mày râu thường mang hàng xuống tỉnh lạng sơn bán với chỉ tại đây một vài ba ngày là không còn hàng. Ngoài tuyến phố Lạng Sơn- Cao Bằng, Cao bởi – lạng Sơn, cánh mày râu cũng ko đi mang đến đâu cả. Rộng mười năm qua, đại trượng phu yên trí mái ấm gia đình mình ngơi nghỉ miền xuôi không thể một ai nữa; quê cũ so với chàng hiện giờ như trong sương mù, không thể tưởng nhớ để gia công gì!… Văn nghĩ ngợi, rầu rĩ, mà lại Tô Thị mải chải đầu, quấn tóc, không xem xét đến. đàn bà vẫn vui vẻ, hồn nhiên không biết chồng mình sẽ ở vào phần lớn phút ảm đạm phiền kinh gớm. Thấy đánh Thị ngây thơ, vui tươi như thế, sơn Văn càng không muốn để cô gái biết sự thực. Ai lại để cho người em gái bản thân còn non trẻ như thế kia biết một việc đau lòng như thế bao giờ! Tuy việc loạn luân xảy ra phía bên ngoài ý mong của hai fan nhưng cánh mày râu quyết trung ương gỡ mối cho xong. Thôi giỏi là lại đi biệt chuyến nữa, em gái mình trẻ trung, xinh tươi dường ấy, làm gì chả lấy được một người chồng khác, Văn nghĩ về thế, rồi anh nghĩ cách để đi.

Giữa lúc trung tâm trạng Văn như thế thì có bài toán bắt lính. Anh xin đăng lính, ko bàn với vk nửa lời. Mãi đến lúc sắp khởi thủy anh new nói với vợ. Sơn Thị nghe chồng nói như sét tấn công ngang tai, không hiểu biết nhiều sao đang sống yên vui cùng nhau mà chồng mình lại loại bỏ đi một cách kỳ kỳ lạ như thế! nàng khóc ấm ức, khóc hoài, khóc mãi ko nói nửa lời. Còn Văn chỉ hầu như bứt rứt âm thầm, cho việc mình đi bởi thế là giải thoát.

Từ ngày ông chồng đi, tô Thị chẳng thiết gì tới sự việc bán hàng. Ngày ngày thanh nữ bế bé lên chùa Tam Thanh ước cho chồng được tai qua nạn khỏi, chóng được trở về, cùng cả nhà sum họp.

Nhưng cha năm qua, bốn năm qua, thiếu nữ trông đợi ông chồng đỏ cả đôi mắt mà phái mạnh vẫn ko về. đàn bà ôm con lên miếu Tam Thanh kêu cầu. Hôm ấy, trời nổi cơn giông. Nữ giới nhớ chồng, yêu đương thân, bế con ra ngoài chùa, trèo lên một mỏm đá cao chót vót, nhìn về hướng chồng đi. Mây đen kéo đầy trời. Gió rít lên từng hồi qua khe đá. Mưa như trút nước. Chớp lòe khắp núi. Thiếu phụ vẫn bế bé đứng trơ trơ, đăm đăm quan sát về hướng ck đi. Body toàn thân quả núi rung gửi dưới đa số luồng sét dọc ngang. Mưa mỗi khi một to. Sơn Thị vẫn bế con đứng trơ trơ bên trên mỏm đá cao chót vót.

Sáng hôm sau, mưa tạnh, gió yên, khía cạnh trời tỏa tia nắng xuống núi rừng. đàn bà Tô Thị bế nhỏ đã hóa đá trường đoản cú bao giờ. Ngày nay, còn truyền lại câu ca:


Chuyên mục: Du lịch